watch sexy videos at nza-vids!

WAP ĐỌC TRUYỆN HÓT NHẤT VIỆT NAM


kênh truyện - đọc và chia sẻ truyện

* Bạn đang truy cập vào Truyencapnhat.Sextgem.Com wapsite đọc truyện teen hay,tiểu thuyết teen full và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Chiến Thần Online Chiến Thần Online
Game hạng nặng, đồ họa khủng. Đánh quái, làm nhiêm vụ, cày level. (Hỗ trợ Java/ Android)
Làm thế nào…Khi bắt buộc phải chấp nhận một sự thật tệ hại. Sự thật rằng tôi đã chết, chết bởi người đàn ông ấy. Người đàn ông mà giờ đây đang khiến bản thân tôi điên đú. Phũ phàng. Tôi muốn yêu, muốn ở bên anh ta nhưng phải làm sao đây? Tôi là ma. Hạ minh cũng là ma. Không thể yêu nhau và bên nhau được. Phải. Tôi nên đi…
Gió vẫn thổi sau lưng tôi. Hàng cây trong bóng đêm bỗng trở nên đáng sợ hơn. Cứ rì rào…như thì thầm với tôi điều gì đó…
Tôi sững lại trước một ngôi mộ, rêu xanh phủ kín một bên mộ. Hoa dường như còn mới. Nhưng chẳng ai dọn dẹp nơi này cả. Nó đập vào mắt tôi. Chính là tấm ảnh trên đó và dòng chữ. Trong đêm tối nhập nhoạng. Anh đèn siêu vẹo hắt vài tia sáng lên tấm bia. Hàng chữ hiện lên rõ nét hơn…
“Phan Hạ Minh,…(…)”
Tôi rùng mình đôi chút. Ấy đấy. Là mộ của kẻ thủ, cũng là người thương của tôi đấy. Hắn ta đang toe toét nhìn tôi kìa. Đáng ghét…Cái ánh mắt ấy. Sao mà sâu thẳm đến thế. Nó như xoáy vào tôi, khiến tôi không tài nào rời mắt được. Cái nhìn sâu, nụ cười rộ. Nhưng sao tôi vẫn cảm nhận được nỗi buồn từ ấy tỏa ra…
Tôi cúi xuống, đặt tay lên di ảnh, nhẹ lướt trong khi đầu tôi rỗng tuếch. Không có ý nghĩ nào len lỏi.
“Hồng Ngọc…à không…Hà Nhi, Lê Hà Nhi…”
“Hả???”
Tôi bất thần quay lại, mặt đối mặt với cái giọng vừa cất lên ấy…
“Aaaaa!”
“Em vẫn sợ…ma sao???”
“Anh…anh…”
“Em ghét anh lắm phải không?”
Từ khi nào. Kẻ đáng ghét kia lại thân mật với tôi như vậy chứ. Làm ơn đừng mà. Không thì tôi làm sao có thể dứt ra được đây???
“Tôi…”
“Anh biết. Anh có lỗi với em nhiều lắm. Nhi à…Anh…”
“Đừng thân mật với tôi như thế chứ? Anh là kẻ thù của tôi. Cả cô ta cũng vậy. Cô ta gián tiếp gây ra cái chết cho tôi. Và anh, kẻ khốn nạn đã cướp mất cuộc sống của tôi. Thật đáng ghét!!!”
“Anh…Anh cũng phải đền mạng rồi mà”
“Tôi không cần! Anh trả lại cuộc sống cho tôi đi. Làm sao anh có thể nhẫn tâm với tôi như thế. Tôi chết trong khi chưa biết mùi vị của tình yêu là như thế nào? Anh hiểu chứ? Lúc ấy, tôi mới tròn đôi mươi. Cái tuổi đẹp nhất của cuộc đời. Vậy mà…”
Tôi hét lên trong đau đớn. Người đang đứng trước mặt tôi…Hạ Minh…Hạ Minh ơi…
“Anh xin lỗi…Anh thực sự xin lỗi em…Ngày qua, được bên em…Anh…thấy rất vui, em biết không?”
“Tôi…”
“Xin em đừng trách anh nữa…Vì giờ đây, anh cũng mất đi cuộc sống này rồi…”
Tôi lặng im nhìn anh. Phút giây ấy, có gì đó bối rối vô cùng…Anh ấy vui khi bên tôi! Anh ấy thân mật với tôi…Đôi môi ấy…Tôi…Tôi không thể dừng lại…Đã bao lần…Tôi muốn…Và giờ đây…Tôi đang làm…
“Hà Nhi…em…Uhhhhh…”
Tôi kề bên anh. Gần, rất gần…Đôi môi quyến rũ ấy, giờ đang gọn gàng bên bờ môi lạnh lẽo của tôi…Anh nhìn tôi, âu yếm…Tôi nhắm mắt, cảm nhận những giây phút mà tôi coi là cuối cùng…Thật hạnh phúc…Nụ hôn đầu tiên! Nhưng…Chớ trêu thay…Nụ hôn ấy được trao gửi khi tôi là một con ma! Anh ấy…Cũng là ma…
Lặng yên! Thoáng đâu đây, vị ngọt của tình yêu…Cái tình yêu mới bắt đầu chớm nở thì tưởng như vừa bị bóp nghẹt lại. Hạ Minh... Tôi yêu anh…Tôi rất muốn nói với anh như vậy đó…Nào, giờ thì phải buông anh ra thôi. Tình yêu ạ!
“Tôi sẽ đi”
“Em…Em đi đâu?”
Bàn tay tôi đã nới lỏng khỏi cổ anh, nhưng dường như, anh càng siết mạnh tôi lại, vẫn phả ừng hơi thở lạnh băng vào người tôi. Dẫu vậy, tôi vẫn thấy ấm áp…
“Về kia kìa” – Tôi đưa tay, chỉ về phía xa, ngôi nhà của tôi với tấm bia mang tên Lê Hà Nhi…
“Không, đừng. Em không được đi”
“Tôi là ma! Tôi đã chết rồi! Anh biết mà”
“Anh biết. Nhưng thực sự…Anh không muốn xa em”
“Chẳng có cách nào khác cả. Tôi phải đi.Anh cũng vậy”
“Không. Đừng. Nếu em đi qua lớp sương đục ấy. Tất cả sẽ chấm dứt. Không bao giờ em có thể trở lại đây nữa”
“Tôi biết. Nhưng ở lại đây làm gì kia chứ? Đây không phải thế giới của tôi và anh”
“Nhi. Em yêu anh đúng không!”
“Không!”
Nghẹn ngào…Lời nói ấy của anh như chặn ngang họng tôi. Khi tôi chực quay đi thì vòng tay của anh vẫn không hề buông ra, không hề nới lỏng. Anh nhìn tôi. Còn tôi thì quay mặt đi…
“Em có biết tại sao thời gian qua anh lại biệt tích như vậy không?”
“Vì cô ta. Phải! Vì cô ta mà anh bỏ rơi tôi giữa nơi xa lạ”
“Không đâu…”
“Vậy thì tại sao chứ?”
“Hà Nhi…Với anh, em giống như một làn gió mang hơi thở của sự sống đến cho anh vậy. Anh không hề biết em lại là… Và, anh cũng không biết, anh yêu em từ khi nào nữa.”
“Vậy tại sao anh lại biến mất khi Lệ Tuyết xuất hiện?”
“Vì anh không muốn gặp lại họ. Bởi giờ đây…Anh là ma… Sau những lần biến mất như thế. Anh nhận ra rằng…Em mới chính là người anh yêu thương. Lệ Tuyết đã trở thành quá khứ…”
“Thôi. Quá trễ rồi. Tình yêu chỉ có thể tồn tại khi tôi và anh còn là con người cơ. Giờ thì vô vọng!”
“Nói thế nghĩa là…Em yêu anh đúng không???”
Gió nghĩa địa thổi vào tóc tôi, quật xiên về phía trước. Hạ Minh ôm tôi vào lòng, còn tôi thì đang nức nở. Làm sao đây? Làm sao đây…Làm sao để hai con ma có thể được ở bên nhau. Khi tình yêu đến vứi chúng tôi quá muộn…Màn sương đục ấy, vẫn lạnh lẽo nhìn tôi, muốn kéo tôi lại đó…Tôi và anh. Nếu đi qua đó, sẽ vĩnh viễn chẳng nhớ ra nhau nữa. Còn nếu ở lại, dần dần, chúng tôi cũng sẽ tan biến thành cát bụi thôi…Chỉ còn hai tháng nữa, thời hạn ba năm sẽ đến. Tôi sẽ tan thành cát bụi…Nhưng lúc này đây, chỉ còn hạnh phúc đọng lại trong tôi. Tôi bên anh, anh bên tôi…Mọi thứ như một giấc mơ và tôi không muốn tỉnh lại…
“Hà Nhi…Em…Em có muốn bên anh cho đến ngày cuối cùng không? Ý anh là…hai tháng nữa…”
“Anh muốn đánh đổi vì em không?”
“Anh rất muốn. Dù là chỉ còn hai tháng, và sau hai tháng đó, vĩnh viễn…chúng ta sẽ tan thành cát bụi.”
“Em cũng muốn… Hạ Minh…Dù không được đầu thai sang kiếp sau, em vẫn muốn bên anh…Vì có anh…”
Tôi và Hạ minh hướng về phía màn sương đục, nó như dần biến mất…Có lẽ, quyết định của chúng tôi…Là được bên nhau cho đến khi chỉ còn là cát bụi…

11. Hạnh phúc…là khi em có anh!

Dẫu biết những tháng ngày ngắn ngủi tiếp đó sẽ trôi qua rất nhanh, nhưng dường như…hạnh phúc trong tôi và anh thì ngưng đọng lại từng giây từng phút. Anh mang lại hơi thở của sự sống đến cho tôi. Khiến tôi đôi chút luyến tiếc cõi trần này hơn…
Ngày đầu tiên, tôi tỉnh dậy. Trước mắt tôi là mùi của cây cỏ, mùi của núi rừng. Tôi nằm trong một chiếc lều hẳn mới được dựng. Bốn bề là vẳng tiếng suối róc rách tràn qua khe đá. Mặt trời rọi vào trong lều, đọng lại trên vai áo tôi. Hạ Minh đâu? Tôi hơi chút hoang mang. Lẽ nào, chuyện tối qua là một giấc mơ sao? Và giờ khi tỉnh dậy, anh lại biến mất vào núi rừng sâu thẳm kia. Nhưng sao tôi lại ở đây kia chứ? Thật khó hiểu quá! Tôi bật người dậy, tay tôi quờ vào một mảnh giấy nhỏ đặt trên gối:
“Là anh. Em dậy rồi chứ. Đừng nghĩ ngợi gì nhé! Anh không bỏ em đi lần nữa đâu ngốc ạ. Đợi anh chút nhé…Yêu em!”
Tất cả…Là do anh làm sao? Chẳng có thể…
Không phải mơ…
Là thật…
Anh vẫn bên tôi…
Hạ Minh không rời xa tôi…
Niềm vui lấn át nỗi sợ hãi vừa xong. Tôi ôm tờ giấy vào ngực, mỉm cười…
Tôi bước ra khỏi lều. Đúng là rừng, là núi, là cây rồi…Không khí ở đây trong lành quá, tôi vươn vai, lùa cái sự trong lành ấy vào lá phổi của mình. Màu xanh, màu của sự sống…Tràn ngập nơi đây…Đây là đâu nhỉ?
Xung quanh tôi, nào hoa, nào cỏ dại…Hoa xuyến chi, cánh nhỏ, trắng muốt tựa như những đôi cánh nhỏ của thiên thần trong truyện cổ tích. Tôi lướt nhẹ lên chúng, cảm nhận sự tinh khiết từ những hạt sương sớm còn đọng lại trên đó…Hoa dại trải dài vô tận, màu trắng, màu xanh, màu của đất trời…Vẳng đâu đây, tiếng suối trong trẻo vẫn chảy… Tôi tiến gần về phía ấy. Tiếng nước rõ mồn một…Tôi nhào xuống làn nước mát, chưa bao giờ, cảm giác bình yên lại hiện hữu rõ nét trong tôi như lúc này…Mát quá…
“Em định bắt tôi lo lắng vì trong lều không có ai đấy hả Hà Nhi”
Ồ. Là Hạ Minh, anh ấy đang đứng trước mặt tôi. Nụ cười đầm ấm, ánh mắt vẫn sâu thẳm nhưng trọn niềm vui…
“Em…”
“Lên đây với anh nào. Cảm bây giờ”
Đấy gọi là gì nhỉ…Sự quan tâm chăng? Hay là cái mà bấy lâu nay tôi thèm khát và mong muốn? Là gì cũng được. Có thể gọi, đó là hạnh phúc…
“Ngốc. Định bắt anh lo lắng hả?”
“Sao ạ…”
“Thế nếu anh không về đúng lúc em ra đây thì chắc anh lục tung cái chỗ này ra rồi đó”
“Hì”
“Còn cười nữa. May chưa ướt quần áo đó nha. Không thì lạnh lắm”
“Anh…quan tâm em đúng không. Hi”
“Em yêu! Em là gì của anh nào?”
“Dạ…Sao ạ”
“Là người yêu đó ngốc, không quan tâm em thì anh quan tâm ai?”
Hay quá…Không phải mơ…Thật sự là không phải giấc mơ…Anh là của tôi. Hạ Minh là của tôi…
Nắng lên cao, chim hót quanh những ngọn cây. Nước chảy…Anh ôm tôi vào lòng…
Cậu ấy…Tớ đã gặp cậu ấy”
“Rồi sao. Hà Nhi đâu?”
“Đi rồi”
“Đi đâu cơ. Ý cậu là…siêu thoát?”
“Không!”
“Vậy thì cậu ấy đi đâu được?”
“Hạ Minh”
“Hạ Minh…Cái tên này quen quá…”
“Phải! Chính là hắn. Là cái kẻ đã đâm chết Hà Nhi đó. Nghe rõ chưa?”
Nhật Huy bật dậy như một cái lò xo. Dường như, cậu ta đang bị kích động kinh khủng. Đôi mắt gằn lên từng gân máu đỏ lòm, hệt như một con quỷ dữ. Cậu ta ném cái nhìn đau đớn vào Yến Vũ – cô bé tội nghiệp đang run sợ. Yến Vũ chưa bao giờ thấy Nhật Huy như vậy…
“Sao…sao cơ…Tớ không hiểu…tại…tại sao…lại như vậy…” – Cô cố bật ra từng từ trong sợ hãi…
“Hà Nhi …Hà Nhi…Cậu ấy yêu hắn! Yêu kẻ thù của chính mình!”
“Nhưng Nhi là…là…ma…Sao có thể?”
“Vậy đấy. Chỉ hai tháng nữa, nếu cậu ấy không siêu thoát thì sẽ không bao giờ đầu thai kiếp khác được! Vĩnh viễn tan thành cát bụi. Hiểu rồi chứ?”
“Tên đó…Cũng vậy sao?”
“Đúng…Tớ điên mất. Làm sao có thể khiến Hà Nhi thay đổi quyết định đây. Thậm chí tớ còn không biết họ đang ở cái chỗ quái quỉ nào. Họ đang bên nhau đấy! Biết không hả? Hả? Hả?”
“Huy…đừng làm tớ sợ…Tớ là Vũ…”
Nhật Huy nhìn thẳng vào đôi mắt đang rưng rưng của kẻ đứng trước mặt mình. Là Yến Vũ…
“Tớ sao thế này…Vũ, tớ…tớ xin lỗi…”
“Huy không sao chứ…Đừng như thế nữa mà…tớ sợ lắm…”
Cô ôm Nhật Huy vào bờ vai bé nhỏ của mình trong khi tim vẫn còn đập nhanh và cả thân hình vẫn đang từng cơn run sợ…Nghĩa địa lạnh lẽo, phảng phất đâu đây mùi hương quyện vào vài nhánh hoa cúc trên mộ…Một thằng con trai lại khóc…Yếu đuối đến tội nghiệp…
12. Tình yêu trên Lang-biang…

“Bỏ em xuống được rồi đó anh”
“Chưa được. Em không được ti hí đâu nha”
“Bí mật thế hả anh. Đây là đâu”
“Trung Quốc. Anh bán em sang Trung Quốc đấy. hihi”
“Oái! Thật hả anh?”
“Ngốc ạ. Mở mắt ra đi…”
“Hả…Đây…đây là…Lang-biang sao anh?”
“Đúng vậy. Em thích không?”
“Trời. Nghĩa là…Chúng ta đang ở Đà Lạt à?”
“Em nghĩ sao?”
“Ôi! Tuyệt quá đi! Đà Lạt…Lang-biang…Hạ Minh…Em yêu tất cả!”
“Anh không muốn em san sẻ tình yêu cho bất cứ thứ gì đâu nha!”
“Dạ dạ…Hihi. Thích quá anh à, kia là dãy chữ Yangxin phân cách cao nguyên này với cao nguyên Đắc Lắc phải không anh?”
“Ừ. Em trẻ con quá”
“Sao anh có thể đưa em lên đây được thế?”
“Anh là ai nào?”
“Là…”
“Haha…Em đúng là ngốc mà. Em thích là được rồi”
“Vâng. Em thích lắm”
Tôi và anh, đứng giữa một vùng trời đất rộng lớn. Giữa hồ, giữa suối, giữa núi, giữa rừng…Giữa cao nguyên Lang-biang. Mọi thứ tưởng chừng xa vời nhưng lại ngay trong tầm tay với. Phải chăng, đó là một đặc ân của ma nữ? Nếu còn sống, chẳng biết bao giờ tôi mới có thể đến được đây. Vì anh, vì có anh…Anh yêu!
Cao nguyên Lang-biang được cấu tạo chủ yếu bằng đá phiến mica và đá cát kết nằm trên nền Gramit của khối Công Tum cổ xưa. Các đồi đá phiến và đá cát hiện vẫn còn lượn sóng trên bề mặt cao nguyên, sườn thoải phủ một lớp phong hóa dày màu vàng đỏ mà lớp mùn màu đen sẫm ở trên không đủ che lấp.Cao nguyên có khí hậu mát quanh năm nhưng vẫn có mùa mưa. Sương mù hay xảy ra vào mùa mưa, các thung lũng thường bị phủ bởi một tấm áo trắng lạnh toát còn trên bề mặt cao nguyên thì man mác một lớp mù mỏng làm cảnh vật trở nên tuyệt đẹp (Theo tư liệu).
Vậy đó, Lang-biang, là một nơi quá đỗi thu hút khiến người ta đê mê chìm trong cảnh đẹp.
“Em đã từng đến đây?”
“Sao cơ? Em đến đây rồi à?”
“Trong những giấc mơ. Hi”
“Nó đẹp lắm anh à”
Chiều dần buông xuống, mặt trời đỏ rực như hòn lửa. Phía cuối chân trời, thứ ánh sáng ấy đang dần gọi màn đêm về cao nguyên xanh thẳm. Chúng tôi quay trở lại lều. Hạ Minh đốt một đống lửa nhỏ, cho có không khí vậy thôi chứ dù ở đây sương xuống dày đặc hay Bắc Cực lạnh lẽo thì tôi và anh vẫn chẳng thấy lạnh. Ánh lửa bập bùng cháy, sáng một khoảng rộng. Từng đốm lửa li ti nổ lốp đốp, tôi nghịch ngợm bẻ một cành củi nhỏ, hơ cho nó cháy thàng đầu than rồi vung vẩy, nhìn như sao băng vậy. Lúc ấy, anh khẽ cốc nhẹ lên trán tôi, mắng yêu tôi là trẻ con rồi lại dịu dàng xoa xoa trán cho tôi, vẻ mặt ăn năn khi tôi vờ mếu. Nom anh đáng yêu kinh khủng. Nơi này về đêm gió thổi nhiều, lùng sục khắp nơi như tìm kiếm thứ gì đó hôm qua bỏ sót lại.
“Em đói không?”
“Em không. Còn anh?”
“Hì. Anh quên mất là ma thì không biết đói. Trừ những con ma đói ra, em nhỉ?”
“Vâng. Thế đống đồ kia???”
“Anh mua cho có vậy ý mà. Sợ em đổi ý. Hihi”
Hạ Minh thật chu đáo, anh lo cho tôi từng tí một. Không ngờ…mối tình đầu của tôi…Lại đẹp và nhiều chông gai như vậy…
Thời gian cứ trôi qua như thế, tôi ngồi bên anh, dựa vào vai anh, nghe anh hát, nghe anh kể chuyện đến khi lửa tắt ngấm, gió hiu hiu thổi chư không hung hãn như ban nãy. Tôi thiếp đi trong hạnh phúc. Dường như, tôi vẫn cảm nhận được hơi ấm từ bờ môi anh trao cho tôi khi vừa đặt tôi vào lều. Anh nằm cạnh tôi, nhẹ nhàng vuốt tóc. Còn tôi, như một đứa trẻ con, tôi rúc vào ngực anh, ngủ ngon lành…Mặc kệ những tháng ngày tiếp theo sẽ như thế nào…Mặc kệ. Chỉ cần có ai đó, luôn bên cạnh…
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
13. Buôn Làng dưới chân núi Lang-biang.

Hạnh phúc và niềm vui, như cơn gió thoảng qua vậy, cái gì đến cuối cùng cũng sẽ đến… Có thể là nụ cười, cũng có thể là nước mắt… Đôi khi, người ta chấp nhận tất cả những khó khăn ấy để mong muốn có gì đó tốt và tươi sáng hơn cho phần đời đã mất.
Hạ Minh dẫn tôi đi khắp núi rừng Lang-biang, tất cả cảnh vật ngập trong mắt tôi. Đẹp đến lạ lùng. Lang-biang huyền ảo dưới những tầng mây chạm đỉnh, với làn sương mù dày đặc. Hoa đủ loại, đủ màu khoe sắc dưới những thung lũng, mùi hương tỏa ngát, xộc nhẹ vào tôi và anh. Ngây ngất…
Chúng tôi tiếp tục khám phá Lang-biang hùng vĩ này, anh cùng tôi đi dần xuống chân núi. Cảnh vật hiện ra rõ ràng hơn, không còn là những lớp mây, sương mù mờ ảo nữa. Kia là…
“Hạ Minh, đây là…”
“Là người Lạch đấy em ạ”
“Người Lạch á? Nghe tên lạ quá”
“ừ. Trước đây họ và một số bộ tộc khác sống ở vùng thung lũng, sau thì những người dân thiểu số này lui dần về phía ngoại vi thành phố. Người Lạch rút về xã Lát, dưới chân núi Lang-biang. Là nơi chúng ta đang đứng đó em”
“Ôi! Sao cái gì anh cũng biết vậy hả?”
“Hi. Ngốc”
“Anh siêu thật. yêu quá cơ. Hihi”
“Hai người là ai?” – Giọng nói ồm phát ra từ phia sau tôi. Giọng nói tràn đầy uy lực, của một người đàn ông.
Hạ Minh quay lại, anh lễ phép cúi đầu chào họ. Tôi cũng làm theo anh.
“Chào bác,chào chị ạ. Chúng cháu từ Sài Gòn lên đây ạ”
“Dạ, chào bác, chào chị”
“Chào anh chị. Em là K’ Niêng” – Cô gái nhỏ đi cạnh người đàn ông lớn tuổi nhỏ nhẹ đáp lại chúng tôi, trên vai cô đeo gùi đựng vài cây cỏ, hẳn là lá thuốc.
“Chào K’ niêng”
Hạ Minh cười thân mật cô ấy như kiểu đã quen biết lâu, một chút khó chịu dâng lên trong lòng tôi. Ích kỉ!
“Ta là K’ Sú, trưởng buôn làng này. Hai cháu sao lại ở đây?”
“Dạ. Chúng cháu chỉ là khách du lịch thôi ạ. Chúng cháu có thể xuống buôn chơi được không ạ?”
“Được. Đi theo ta”
Tôi níu tay áo Hạ Minh kêu anh đi chậm lại một chút. K’ Niêng quay sang nhìn tôi, mỉm cười. Nụ cười ấy, thật hiền hòa…
“Hạ Minh, tại sao họ biết tiếng Kinh?”
“Anh cũng không biết nữa. Mình xuống đó chơi nhé”
“Vâng. Mà…Anh cười ít thôi!”
“Em ghen sao ngốc?”
“Xí. Ai thèm”
Tôi đỏ mặt, chạy vụt lên phía trước đi cạnh K’ Niêng. Cô ấy lại cười, nhẹ nắm tay tôi, kéo tôi đi nhanh hơn. Thỉnh thoảng ông già trưởng buôn K’ Sú liếc nhìn hai chúng tôi, như dè chừng điều gì đó. Hạ Minh vừa đi sau chúng tôi vừa huýt sao. K’ niêng ngắt cho tôi một bông hoa rừng màu tím nhạt, cài lên tóc…Theo hiểu biết của tôi, nếu là người Lạch thì con gái chỉ mặc duy nhất một chiếc Sa rông( một loại váy làm bằng mảnh vải, quấn quanh thắt lưng), thế nhưng K’ niêng có mặc thêm một chiếc áo thổ cẩm, không phơi thân thể ra ngoài. Người đàn ông kia chỉ đóng khố, làn da nâu sậm, tràn đầy sinh lực vì thường xuyên phải tiếp xúc với nắng và gió.
“Mình tưởng phụ nữ ở đây chỉ mặc sa rông thôi chứ?” – Tôi thì thầm bên tai K’ Niêng. Cô ấy thoáng đỏ mặt nhưng rồi vẫn nhỏ nhẹ trả lời tôi. Giọng nói mới dễ nghe làm sao.
“Trước đây thì là như thế, nhưng giờ cũng phải thay đổi tí chút chứ bạn. Mà bạn tên là gì?”
“Mình tên Hà Nhi, còn kia là…”
“Hạ Minh phải không?”
“Sao bạn biết?”
“Hì. Mình nghe bạn gọi anh ấy như thế mà”
Hơi chút nóng mặt. Cơn ghen vớ vẩn của tôi lại trào lên dữ dội.
“Nhìn hai bạn rất đẹp đôi!” – Cô ấy nhìn tôi, nháy mắt. Nom thật đáng yêu. Tôi hạ hỏa, tạm gác cơn ghen tuông ấy vào nơi nào đó, cười mãn nguyện.
Cô gái này…thật đẹp. Khuôn mặt tựa trăng rằm, gò má hồng, đôi mắt hiền dịu nhưng đầy vẻ kiêu sa, mái tóc dài như dòng suối chảy quanh năm, xõa ra đen nhánh…Cô đi đến đâu, chim muông và hoa lá như rực rỡ thêm. K’ niêng như ánh mặt trời soi rọi cho vạn vật. Đâu đó đậu lại một chú bướm vàng hoa trên vai cô gái người Lạch. Cô nhỏ bé, như một thiên thần. Điều đó khiến tôi ghen tị biết bao…
Mải miết suy nghĩ về cô gái người Lạch, thoáng chốc, buôn làng hiện ra trước mắt. Quanh đấy có khoảng năm nhà dài. Ông K’ Sú dẫn chúng tôi vào một trong năm nhà đó. Vừa đến sân, ông già trưởng buôn ấy hò to.
“Hỡi K’ Sương, hỡi K’ Liêng, K’ Sung, K’ Miêng, K’ Siêng ra mà đón khách quý!”
Một đám người đi từ trong nhà ra, có lẽ đây là một đại gia đình.
“Cha à, khách quý là ai thế hỡi cha! Mời họ lên nhà đi” – Người đàn ông trung niên tầm bốn mươi tuổi lên tiếng.
“Chị K’ Niêng, chị K’ niêng…” – Hai đứa trẻ nhỏ nhất trong đám người ấy lên tiếng, vẫy vẫy K’ niêng và quay sang nhìn chúng tôi cười.
“Đây là…” – Tôi nhìn K’ niêng.
“Đây là nhà mình, kia là cha mình, anh mình và hai em nữa. Còn vị trưởng làng nãy giờ đi cạnh cậu là ông mình đó”
“Mời lên nhà” – Ông K’ sú lúc này dường như đã bớt đi vẻ nghi hoặc ban nãy.
Hạ Minh tiến gần lên phía tôi và K’ niêng đứng. Anh cười một lần nữa rồi ra hiệu cho tôi đi theo anh và ông K’ sú. Dưới sàn nhà là trâu, là heo, là gà…rất nhiều thì phải. Còn ngựa được nhốt trong chuồng kín để tránh cọp thỉnh thoảng đi kiếm mồi. Mái nhà dài được lợp một lớp tranh dày. Chúng tôi vào trong ngôi nhà đó với sự niềm nở của tất cả mọi người. Trên trần nhà có cất thóc, bắp, thịt trâu, heo, nai xông khói và vô số thứ khác. Người đàn ông trung niên mang tên K’ Sương hỏi han chúng tôi vài chuyện rồi sai người nhà mang chuối, mang cơm, mang gà ra thiết đãi chúng tôi. Ông K’ Sú vác một bình rượu cần ra mời tất cả mọi người. Hạ Minh nói chuyện rất rôm rả với họ, còn tôi chỉ vâng dạ cho qua. Tôi hơi ngại, nơi này quá xa lạ với bản thân tôi. Và tất nhiên, tôi khá khó chịu khi Hạ Minh cười thân mật với K’ Niêng!
Người mà K’ Siêng gọi là anh tên K’ Sung. Chàng ta có thân hình vạm vỡ, làn da nâu chai sạm vì nắng gió. K’ Sung rất vui vẻ đón tiếp chúng tôi như người thân lâu ngày gặp mặt. Nhưng dường như, sau sự nồng nhiệt ấy là một trái tim đầy nghi hoặc. Hay là…anh ta nghi ngờ thân phận của chúng tôi? Mặc kệ đi, dù sao, tôi và Hạ Minh cũng đâu định ở đây lâu dài. Thời gian đâu còn nhiều nữa…
Trưởng buôn làng đồng ý cho chúng tôi ở đây tới lúc nào muốn đi. Tôi sẽ ngủ cùng K’ Niêng và hai em của cô ấy. Và tất nhiên, Hạ Minh sẽ chung với K’ Sung.
Màn đêm buông xuống. Bóng tối không đen đặc như trên đỉnh Lang-biang mà nhẹ dịu bởi ánh đèn trong buôn rọi vào. Chúng tôi ngồi quây quần bên đống lửa cùng gia đình trưởng bản. Ông K’ Sú kể về chuyện tình của hai người con đất Lạch. Một tình yêu trên cao nguyên. Tôi tựa vào vai Hạ Minh, chăm chú dõi theo từng lời nói, lời kể và điệu bộ của ông K’ Sú. Mọi thứ diễn ra tốt hơn giữa cuộc nói chuyện của người Lạch và hai kẻ khách lạ. Đôi lúc, tôi vẫn cảm nhận được cái nhìn từ K’ Sung. Anh nhìn chúng tôi khó hiểu, nhưng vẫn rất thân thiện và chất phác. Dường như tôi không nhận ra một điều rằng, dưới ánh lửa bập bùng cháy, chỉ tôi và Hạ Minh là không có bóng!... Biết đâu, có ai đó đã ngợ ra điều này…
* * *
Buổi sáng ở buôn làng thật khác lạ. Nắng nhẹ chiếu vờn quanh tóc tôi, kéo tôi ra khỏi giấc mơ ban tối. Mấy chú chim cứ đua nhau hót trên những bụi cây mà tôi còn chưa biết tên. Hạ Minh khẽ vuốt tóc tôi, anh đã đến bên chiếu nằm của tôi tự lúc nào. K’ Siêng và gia đình cô đã đi đâu từ sớm, có lẽ họ lên rẫy. Chỉ còn tôi và Hạ Minh trong ngôi nhà dài. Anh âu yếm nhìn tôi, khẽ trách yêu tôi vì hôm nay tôi dậy quá trễ.
“Anh à, mình lên rẫy giúp họ nhé”
“Không được em à.”
“Sao vậy anh?”
“Em yêu quên mất mình là ai sao?”
“Sao ạ?”
“Dưới nắng, mình không có bóng em à”
“Ôi…Anh à, tối qua…Dưới ánh lửa…Mình…”
“Ừ. Anh vô ý quá. Anh thấy cái anh chàng K’ Sung có vẻ nghi ngờ gì đó”
“Thôi kệ họ đi anh. Anh đưa em đi chơi nữa nhé”
“Ừ, em dậy đi đã nào. Lười quá cơ. Hihi”
Chúng tôi đi dạo khắp buôn. Giờ này thật may là người Lạch đi lên rẫy hết cả, chỉ còn những đứa trẻ con ở lại trong buôn. Thế nên chẳng ai có thể phát hiện ra .Mặt trời dần lên cao, cái nắng gay gắt chói thẳng vào người tôi khiến tôi cực kì khó chịu. Tôi đứng khựng lại, vội núp sau lưng Hạ Minh.
“Em khó chịu à?”
“Vâng. Nắng quá anh à”
“Vậy để anh cõng em nhé”
“Thôi anh…”
“Không sao mà. Nào lên lưng công chúa của anh. ấy da…Nặng gớm ta”
Vừa về tới nhà ông K’ Sú cũng đúng lúc gia đình họ đi làm về. Hạ Minh tiến nhanh hơn về phía bóng cây, tránh cái nhìn của người trong nhà. Tôi cũng thoáng giật mình. Hi vọng chưa có ai đó nhìn thấy…
“Hai đứa mới đi chơi về hả. Coi kìa, tình cảm quá cơ. Haha” – Ông K’ Siêng lên tiếng trêu đùa tôi và Hạ Minh. Tất cả mọi người đổ mắt nhìn về phía chúng tôi. Ồ. Không thấy K’ Sung đâu cả.
“Anh hạ Minh với Hà Nhi vào nhà đi kẻo nắng đó” – K’ Niêng mỉm cười nhẹ - “Anh K’ Sung về rồi đấy à”
Oái. Chàng trai đó đi ngay sau chúng tôi…Lẽ nào…
“Ừ. Anh vừa về.” – “Hai bạn vừa đi đâu về à”
“À…Vâng” – Tôi ấp úng đáp.
Hạ Minh chỉ cười đáp lại câu hỏi của anh chàng dân tộc. Anh ta không có vẻ gì là nghi ngờ chúng tôi cả. Hẳn như, tôi đã quá đa nghi…
14. Nơi nào bình yên cho những hồn ma…

Những ngày tháng cuối cùng, tôi chỉ muốn được bên người mình yêu sống thật hạnh phúc. Chúng tôi đã chấp nhận từ bỏ đi kiếp sau của mình, chỉ để được ở bên nhau. Sẽ chẳng có sự hối hận khi quyết định của tôi- một con ma nữ- chấp nhận đánh đổi tất cả cho tình yêu đầu tiên, một tình yêu thật sự. Giữa đất trời hùng vĩ, dưới chân Lang-biang kiêu ngạo, bên cạnh người mình yêu thương… Chỉ thế là đủ.

“ Tình yêu là mật ngọt, là hương thơm, là sự yên bình giữa dòng đời tấp nập và xô đẩy. Khi ai đó vấp ngã trên đường đời…điều duy nhất lúc ấy chính là thứ tình yêu mình đang sở hữu. Tình yêu xoa dịu đi nỗi đau, xoa dịu đi nỗi buồn. Tình yêu cài một nhành hoa mới nở lên vai áo của ai đó…Ngát hương. Khiến con người ta tràn trề sức sống. Mãnh liệt…Và, tình yêu ấy được đánh đổi bằng lòng dũng cảm cộng với nước mắt…Mặn chát…”

Trăng thanh vắng tràn trên mặt đất. Ấy vậy, mặt trăng tròn vành vạch không thể nào nuốt trọn được bóng tối. Bóng tối vẫn loang lổ khắp mọi nơi. Đen và trắng đan vào nhau, hòa quyện tạo thành một thứ gì đó chới với, thứ gì đó đáng sợ… Chốn này, gió lặng lẽ rít lên từng hồi ma mị như tiếng than khóc của những oan hồn nơi đây. Tiếng côn trùng kêu mải miết, lớn dần, lớn dần, tạo cho con người ta cảm giác ghê rợn đến lạnh người. Lâu lâu, lại có tiếng hú thảm thiết vọng từ xa…Rồi đến những tiếng lao xao, lao xao, rùng rợn khác. Mặt đất chẳng khác nào nơi dành cho sự ma mị, ma quỷ. Ánh đèn dầu, tia sáng từ những đống lửa đang dần tắt ngấm. Dường như, vào cái giờ này, người trong buôn làng chẳng ai còn thức. Tôi nhẹ nhàng ngồi dậy như một thói quen về đêm.Nơi rừng rú bỗng cho tôi một cảm giác thân thiện lạ thường. Chúng dường như vẫy gọi tôi, mời chào tôi…Có ai đó…gọi tôi…Tiếng gọi rất gần nhưng tưởng chừng vọng lại từ một nơi xa, sâu thẳm…Nó cứ vẳng bên tai tôi…
“Lê Hà Nhi…Lê Hà Nhi…Đi thôi…Đi thôi…”
“Ai?” – Tôi thở hắt từng tiếng khó nhọc. Tôi chìm trong mộng mị… Bàn chân vô thức đặt từng bước nhẹ xuống nền gỗ lim…
Trong mắt tôi lúc này, ánh trăng sao trở nên quá nhỏ bé trước bóng đêm. Nó không hề bảo vệ tôi…Nó ma mị như đêm tối vậy…Sự mờ ảo…Những bóng trắng đang tiến lại gần tôi hơn…Chúng thay nhau gọi tên tôi, tôi bước theo tiếng gọi ấy…Dưới trăng tròn…Trăng rằm…Cơ thể tôi lúc này thực sự trọng lượng đã về không. Mài tóc bỗng xõa dài tự lúc nào, gió được thể tràn vào, rít lên những âm thanh ma quái. Phút chốc. Tôi chẳng còn đứng trân trân trên bậc cửa nhà dài nữa. Đất lạnh giá ở xung quanh tôi, làn da thịt lòng bàn chân chắc hẳn không thể cảm nhận được sự thô rát của đất, đá…Xa hơn một chút, tôi và những bóng trắng vẫn đang sáp lại gần… Tôi chợt gọi tên Hạ Minh, nhưng lời nói của tôi không hề thoát ra khỏi cổ họng. Nó vẫn nghẹn ắng trong đó. Tôi không dừng lại được…Tiếng gọi ấy…Tiếng gọi từ những bóng ma…Từ nơi sâu thẳm…Không! Dừng lại đi…Không…Tại sao chứ? Tại sao tôi đã là ma rồi mà không ai chịu buông tha…Tôi muốn sống những ngày tháng cuối cùng mà cũng không được sao? Tại sao lại ác với tôi như vậy. Tại sao? Tại sao? Hạ Minh…Hạ Minh ơi…Nơi nào? Nơi nào yên bình cho những hồn ma như tôi và Hạ Minh… Tôi không thể từ bỏ, không thể rời xa Hạ Minh. Tôi muốn bên người tôi yêu. Tôi muốn ở lại đây và không muốn đi theo họ…Dừng lại nào Hà Nhi…Phải dừng lại, tình yêu thật sự ấy không thể để những thứ ma quái chiếm giữ và xóa bỏ được. Nếu tôi bước theo chúng thì coi như chấm hết. Vĩnh viễn xa vời tất cả…Trở thành một oan hồn vất vưởng và quan trọng hơn, tôi sẽ chẳng nhớ được gì hết. Kể cả Hạ Minh… Làm ơn…Tôi không muốn…Hãy buông tha tôi đi…Làm ơn…
Khi tôi ý thức được những gì đang xảy ra, và là khi bàn chân tôi khựng lại , cũng là lúc những bóng trắng ấy đứng trước mắt tôi. Lượn lờ và mờ ảo. Có khi nào tiếng gọi ấy phát ra cùng tiếng cười mãn nguyện. Thật đáng sợ…Cổ tay tôi như thắt lại, siết mạnh hơn rồi kéo mạnh về phía sâu thẳm kia. Tôi cưỡng lại, cưỡng lại bằng chút sức lực yếu ớt của mình, bằng tình yêu của tôi và Hạ Minh…Nhưng vô ích…Như có một sức mạnh vô hình nào đó đẩy tôi về phía bóng ma. Tôi đau đớn cảm nhận vị nóng và mặn của nước mắt. Nó đang lăn dài thành từng dòng trên má và môi. Lẽ nào, đây là số phận? Một số phận được an bài quá bi thảm…Tôi gục ngã, không còn chút sức lực, hơi thở dần cạn kiệt, mệt nhọc…
Phải chăng đến lúc buông tay rồi? Tôi mỉm cười. Cay đắng… Và phần thua thuộc về tôi! Đôi mắt nhắm lại, hình ảnh Hạ Minh in rõ trong đó. Cổ họng phả ra từng từ, từng từ một. Tên của anh…
“Hạ Minh…Em…Em đang gọi anh đó…Anh…anh…có…nghe…được…không� ��?”
Có tiếng cười ma rợn vang lên…
“Hà Nhi…” – Là tiếng nói! Tiếng nói gần như hét lên trong điên dại.Là anh…Là người đàn ông mà tôi đang mong đợi. Tôi mừng rỡ. Tôi hạnh phúc. Tôi gần như phát điên…
Những bóng ma điên dại vẫn không hề buông tha tôi. Hạ Minh chạy theo tôi và chúng. Anh quần quanh bóng tối dày đặc, giật mạnh lấy đôi bàn tay bé nhỏ của tôi từ chúng.
“Hà Nhi, em không được theo chúng. Cố lên em. Có anh đây rồi”
Tôi mỉm cười. Sức lực của tôi lúc này không còn như mong muốn nữa. Mệt nhoài. Anh vẫn chiến đấu với những bóng ma. Dường như chúng càng tức giận thêm, đôi mắt đỏ lòm, hằn lên những tia máu ghê sợ. Giờ đây, tôi và anh, hai hồn ma đang bị nhưng bóng ma, sứ giả của bóng tối kéo đi. Hạ Minh ôm lấy tôi, cố chống cự lại. Tôi cảm nhận được tiếng thở dồn từ anh, gấp gáp.
“Anh buông em ra đi, không thì…”
“Không đời nào anh bỏ em một mình. Anh không thể để chúng bắt em đi”
“Nhưng anh cũng sẽ…”
“Anh yêu em…Anh yêu em. Anh sẽ không bao giờ thiếu em một giây phút nào nữa.”
“Vậy chúng mình cùng đi nhé”
“Được. Em yêu”
Hai chúng tôi thả lỏng mình, không chống lại những sứ giả của bóng tối nữa. Anh bên tôi. Tôi bên anh. Thế là đủ. Chúng tôi mỉm cười nhìn nhau. Mặc cho những bóng ma đang dùng một sức mạnh ghê ghớm kéo đi. Bóng đêm hoang dại…
“Aaaaaaaaaaaaaaaaaaa!”
Ai? Là tiếng hét của ai. Náo động cả một cao nguyên rộng lớn. Giật mình. Sợ hãi. Những bóng ma vội quay lại rồi cũng vội buông tay chúng tôi ra. Đau nhói nơi cổ tay. Chúng thi nhau mờ ảo dần đến khi không còn một vệt trắng nào nữa. Là K’ Niêng. Hóa ra, điều những bóng ma đó sợ là tiếng của con người. Chúng tôi…Tôi và Hạ Minh đã được cứu. Tôi nằm gọn trong vòng tay anh dưới mặt đất. Mệt mỏi. K’ Niêng chạy đến gần nơi chúng tôi.
“Hai người có sao không…Tại sao? Tại sao hai người lại bị những sứ giả của bóng đêm bắt đi? Họ đâu có bắt người vô tội?”
“Chúng tôi…”
Hạ Minh nhìn tôi, nhẹ lau những vệt mồ hôi và nước mắt cho tôi. Anh vuốt tóc tôi, ra hiệu không sao nữa rồi.
Một lúc sau đó, có tiếng người từ trong buôn đi ra. Họ đốt đuốc sáng trưng cả một vùng. Là trưởng buôn K’ Sú và gia đình ông ấy. K’ Sung nhìn chúng tôi. Dường như chàng ta đã hiểu chuyện gì xảy ra. Vậy là hết. Những nghi hoặc trong anh ta đã có lời giải. Chúng tôi sẽ ra sao khi buôn làng biết chuyện…
Chẳng còn nơi nào bình yên…Cho những bóng ma…
Thì ra, K’ Niêng tỉnh dậy không thấy tôi đâu nên mới đi tìm. Cô đã gần như chứng kiến tất cả và là người hiểu rõ nhất…
“Chuyện gì đã xảy ra với hai người?” – Ông K’ Sú chậm rãi nhìn Hạ Minh và tôi.
“Tôi…”
“Ông à. Là bọn người Chill đó”
“Sao cơ? Sao chúng lại có thể chứ. Chúng muốn gì?”
“Ông à. Tên đó không sống trong buôn người Chill. Mà là một tên đã bị trưởng tộc bên đó đuổi ra khỏi buôn rồi. Chắc hắn giờ cũng không dám quay lại nữa đâu ạ”
“Vậy sao? Vậy thì tốt. hai người không sao chứ. Thật may quá”
“Chúng cháu không sao. Cảm ơn mọi người. Cảm ơn K’ Niêng”
Không hiểu sao. K’ Niêng lại che dấu cho thân phận của tôi và hạ Minh. K’ Sung vẫn nhìn chúng tôi. Không nói một lời nào. Tôi quá mệt nên đã dựa vào vai Hạ Minh mà thiếp đi… Một buổi tối kinh sợ…

15.

Hôm sau đó. Tôi và Hạ Minh quyết định sẽchào từ biệt buông làng để ra đi. Dù sao đi nữa, không sớm thì muộn thân phận của chúng tôi cũng bị lộ. À không. Thực ra thì đã bị lộ rồi. Việc che giấu hộ chúng tôi của K’ Niêng và ánh mắt của K’ Sung đã nói lên điều đó. Tôi thầm cảm ơn họ vì tất cả. Tôi và anh, cần một nơi bình yên hơn để sống nốt quãng thời gian còn lại với thân phận là con người. Nhất là, chỉ có hai người thôi…
“K’ Niêng!”
“Ơi. Hà Nhi gọi K’ Niêng có việc chi?”
“Mình sắp đi rồi”
“Đi đâu cơ. Ý bạn là rời khỏi buôn à?”
“Ừ. Vì sao thì K’ Niêng biết mà. Mình cảm ơn K’ Niêng nhiều lắm. Nhưng mình và Hạ Minh cũng phải đi thôi. Thời gian cũng không còn nhiều.”
“Mình không hiểu lắm. Bạn kể cho mình nghe đi tại sao hai bạn lại ra nông nỗi này?”
“Chuyện dài lắm…Thực ra, như K’ Niêng biết đấy, bọn mình không phải là người. Hạ Minh và mình chết sau một tai nạn. Mình là nạn nhân, và anh ấy…là người lái chiếc xe tông vào mình!”
“Ồ. Nếu như thế. Tại sao lại yêu nhau được chứ?”
“Hì…Mình cũng không biết nữa. Phải chăng đó là duyên phận. Nếu trong vòng ba năm mà không đi siêu thoát thì bọn mình sẽ tan thành cát bụi. Vĩnh viễn không có kiếp sau. Và, giờ là hai năm, mười một tháng, hai mươi sáu ngày.”
“Tại sao anh Hạ Minh và bạn lại không chịu đi siêu thoát?”
“K’ Niêng à, mình chết trong khi không biết lí do tại sao, chết trong khi chưa biết mùi vị của tình yêu là như thế nào. Mình lang thang suốt hơn hai năm trời để tìm ra sự thật về cái chết. Rồi gặp Hạ Minh, như một định mệnh. Mình yêu anh ấy, rồi đau khổ biết bao khi biết được sự thật. Nhưng sau đó. Minh và anh ấy chấp nhận từ bỏ tất cả để được ở bên nhau.”
“Thật là một chuyện tình cảm động. Từ trước đến giờ K’ Niêng mới chỉ biết đến thiên tình sử ở cao nguyên Lang-biang này thôi. K’ Niêng cảm động lắm. K’ Niêng không muốn hai người bị tan thành cát bụi đâu”
“Mình chấp nhận mà. Hì.”
“Không được chấp nhận như thế chứ?”
“Hả?”
“Anh K’ Sung, anh Hạ Minh”
“Hai người?”
“Hạ Minh đã kể cho tôi biết hết rồi. Tôi sẽ giúp hai bạn”
“Anh. Giúp được chứ ạ?”
“Em quên rồi sao K’ Niêng. Sâu trong thung lũng kia ấy. Thầy Ha Lù vẫn sống.”
“Đúng rồi! Thầy Ha Lù. Sao em không nghĩ ra nhỉ?”
“Ha Lù là ai ạ?”
“Là một thầy phù thủy. Đại loại là như thế. Nào, đi thôi anh, đi thôi Hà Nhi, anh Hạ Minh. Chúng ta mau tới đó”
Tôi nhìn Hạ Minh…Tôi hạnh phúc. Tôi vui sướng…Tôi hi vọng thật nhiều…Tôi vui đến rơi nước mắt. Có lẽ nào…
* * *
Đường vào thung lũng rất khó đi. Là một nơi hoang dại đến đáng sợ. Chúng tôi mải miết đi đến khi trời nhập nhoạng tối, căn nhà nhỏ của thầy Ha Lù loang lổ ánh lửa. Bóng tối chuẩn bị đổ ập xuống nơi chúng tôi đang bước đến. Có tiếng người nói chuyện phía ánh lửa. Tiếng chó sủa cứ tru lên từng hồi. Tiếng trẻ con cười đùa… tất cả có trong căn nhà ấy…Một căn nhà trơ trọi và cô độc giữa thung lũng bạt ngàn…Trời bỗng đổ mưa. Mưa to dần. Bốn người, à, hai người và hai bóng ma chúng tôi tiến nhanh hơn về phía đám lửa đang chực tắt. Sấm vang lên hồi một dữ tợn. K’ Niêng và K’ Sung đã ướt nhẹp. Cuối cùng, căn nhà cũng đã trước mặt, chú chó con nấp trong mé cửa lại tru lên vài tiếng. Một người phụ nữ ăn mặc như phụ nữ Lạch,ẵm một đứa bé con trên tay bước ra cửa.
“K’ Niêng, K’ Sung. Sao các con lại đến vào giờ này. Đây là?”
“Dạ. Chào cô, chúng con đến tìm thầy có việc ạ. Đây là…Hạ Minh và Hà Nhi.”
“Dạ. Chào cô”
“Mau mau vào nhà kẻo cảm lạnh. Trời kiểu gì không biết. Mới đó mà đã mưa, làm đống lửa ta mới đốt ướt sạch rồi. K’ Mi à, chào cô chú đi con”
Đứa bé nhoẻn miệng cười, chắc hẳn nó chưa biết nói. Nom rất đáng yêu. Người phụ nữ có tên là K’ Mị rót cho chúng tôi một bát rượu nóng uống cho ấm người.
“Cô dạo này vẫn khỏe chứ ạ. Từ khi hai người chuyển vào đây, chúng con ít lên thăm”
“Ừ. Ta và thầy con vẫn khỏe. Mấy đứa đêm hôm lên đây chắc có chuyện gấp hả?”
“Dạ, chúng con lên tìm thầy nhờ thầy giúp việc quan trọng ạ”
“Tiếc quá, mấy hôm trước có người từ Sài Gòn lên nhờ ông ấy ra đó có chuyện chi đó ta không tiện hỏi. Mấy hôm rồi mà chưa thấy về.”
“Sao? Sao cơ ạ? Thầy đi rồi sao?”
“Ừ. Thế có việc gì hả con?”
“Dạ…”
“Ừ thôi mấy đứa cứ ở lại đây chờ ông ấy về xem sao.”
“Dạ. Chắc là không kịp…” – Tôi thất vọng. Vậy là…chuyện gì đến ắt sẽ đến…Hết cách rồi…
“Ồ. Gấp vậy à. Thôi thì cứ ở lại đây đi đã. Mai rồi tính, Hén”
“Dạ”

Số ông trời đã bắt phải như vậy…Thôi thì…
Tôi thở dài ngán ngẩm. Nhưng dù sao. Thời gian được ở bên anh, thế là đủ rồi. Còn mong chờ điều gì nữa chứ. Cát bụi vẫn có thể hòa vào cùng nhau, sẽ bay đến nơi nào đó không vướng bụi trần…Tôi và anh…Vẫn mãi là của nhau…


Powered by Xtgem.com
© Copyright Truyencapnhat.SextGem.Com
Wapsite thuộc hệ thống Wapnhipsong.net
WAP DOC TRUYEN