watch sexy videos at nza-vids!

WAP ĐỌC TRUYỆN HÓT NHẤT VIỆT NAM


kênh truyện - đọc và chia sẻ truyện

* Bạn đang truy cập vào Truyencapnhat.Sextgem.Com wapsite đọc truyện teen hay,tiểu thuyết teen full và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Chiến Thần Online Chiến Thần Online
Game hạng nặng, đồ họa khủng. Đánh quái, làm nhiêm vụ, cày level. (Hỗ trợ Java/ Android)
Chap 10: Ra mắt “nhà chồng”
Về tới nhà nó thấy ba mẹ đã thu xếp xong hành lý chuẩn bị cho nó “dời” nhà, bây giờ nó chỉ muốn… quỳ xuống chân mẹ nó để cầu xin cho nó đi chỗ khác ở . Nó không muốn ở cùng với Thái, với kẻ kì cục vô lương tâm đó, chắc chắn không sớm thì muộn sẽ có chuyện xảy ra nhưng nó biết có thế nào thì cũng không xoay chuyển được tình thế nữa rồi!
- Con đã về đấy à? Vào thu xếp rồi chuẩn bị sang nhà bác Nhu kẻo muộn!
- Dạ…- nó buồn thiu trả lời
Trong vô vàn đau khổ cuối cùng nó cũng đành vác đồ đạc tới nhà Thái, bác Nhu cười tươi như hoa chào đón nó, nó cũng gượng cười lại, dẫu sao bác ấy cũng rất tốt với nó, chỉ có Thái là khiến nó thấy bất an.
- Đây là phòng cháu! – Bác Nhu mở cánh cửa phòng
- Woa…! – nó trố mắt kinh ngạc.
- Thế nào? Cháu thích chứ?
- Vâng …cám ơn bác!
Nó cười tít mắt chạy vào trong, một căn phòng giống như trong giấc mơ của nó!
Đang lăn lộn trên giường với niềm vui sướng tột độ, bỗng nó vùng dậy, đây không phải là nhà nó, căn phòng này dù có đẹp đến đâu cũng không bằng căn phòng trước kia đã gắn bó với nó, nó thoáng buồn rồi đứng dậy đi xuống dưới.
- Bống ơi Bống ơi! - tiếng cô Nhu vang lên.
- Dạ! Cô kêu con có chuyện chi rứa?
- Từ nay nhà mình có thêm thành viên mới, đây là Lam, con gái của bạn thân cô, bằng tuổi Bun. – bác vừa nói vừa vỗ vai nó
- Dạ con biết rồi, đây là vị vợ chưa cưới của cậu chủ, là cô chủ, chào cô, tui là Bống! - chị osin đứng nghiêm mình chào nó khiến nó không thể không bật cười nhưng cũng may là đã nhịn lại.
- Con nghĩ thế cũng được! Mà sao Bun chưa về nhỉ? - mẹ Thái tỏ vẻ lo lắng
- Cậu chủ nói hôm ni có việc bận ở trường nên về hơi trễ cô nả!
- ừ , thôi vào chuẩn bị cơm tối đi!
- Dạ!
Đó là một người giúp việc kì lạ… nó nghĩ thế khi thấy cách ăn nói và thái độ của chị osin.
Nhưng đến tối vẫn không thấy Thái về, nó cũng không dám ăn cơm trước mặc dù rất đói,
- Nếu con thấy đói thì bác con ta ăn cơm trước nhé!
- Dạ thôi! Con không đói, hồi chiều có ăn một ít ở trường rồi ạ! – nó nói thế thôi chứ mắt cứ dán vào đóng đồ ăn trên bàn, đúng là hồi chiều có ăn nhưng mới được mấy miếng đã bị quý tử nhà này lôi đi không thương tiếc, Nó bấm bụng ngồi chờ.
Nhưng đã 9 giờ Thái vẫn chưa về! Cơm nước đã nguội lạnh, chị giúp việc ngồi ngủ gật trong bếp, bác gái thì hết gọi điện cho người này đến gọi cho người khác hỏi thăm, nó chán chường leo lên phòng ngồi một mình, một nơi còn quá xa lạ với cuộc sống của nó.
Ngồi học trong tình trạng đói vật vã khiến nó không thể chịu nổi được nữa, nó lăn ra ngủ để kìm chế cơn đói.
Nhưng mới yên được một lúc nó đã nghe tiếng cãi vã ồn ào dưới nhà, nó lò dò bước xuống cầu thang.
Bốp!
Nó trợn mắt khi nhìn thấy bác gái tát Thái một cái thật mạnh.
- Con học ở đâu cái thói cãi lại lời mẹ thế hả?
- Con đã nói là con không thích sao mẹ cứ ép con.
- Vì sao lại không thích? Con đừng có trốn tránh nữa, trước sau rồi cũng phải thế thôi!
- Nhưng con không thích là không thích, không hợp với con. Đó là sự thật!
- Mẹ là mẹ của con, mẹ hiểu cái gì tốt cho con, đừng cãi mẹ!
- Con lớn rồi, phải để những chuyện đó cho con tự quyết chứ!
Nó tái mặt và sắp khóc, nó chạy lên phòng, Thái thực sự không thích nó ở đây, trong ngôi nhà này, sự hiện diện của nó với sự đính hôn tự quyết giữa hai gia đình là một gánh nặng cho Thái, nó ghét bị coi là như vậy, nó cũng không cần đến cái hôn ước vớ vẫn ấy, nó không cần.
Và thế là nó khóc cho đến khi ngủ thiếp đi…
Nó mở mắt dậy, miệng đắng ngắt vì đã không có gì trong bụng suốt một thời gian khá dài, nó cảm thấy hơi chóng mặt.
- Con đã dậy rồi đấy à? – bác gái nhìn nó tươi cười
- Dạ! – nó mắt nhắm mắt mở chào bác gái mà không để ý rằng Thái đang nhìn nó như nhìn một sinh vật lạ.
- Cậu đến đây khi nào thế?
- Chiều hôm qua, tại con về trễ quá nên không biết đấy thôi!
Nó không buồn nhìn Thái rồi đi thẳng vào bếp, thói quen ở nhà của nó là mỗi sáng thức dậy đều vào bếp giúp mẹ chuẩn bị bữa sáng.
- Trời ơi cô chủ mần chi rứa? Cô chủ cứ ra ngoài bàn ngồi đợi một xí rồi tui đem ra ngay! – chị osin đuổi nó như “đuổi tà”
- Ơ … em chỉ muốn giúp chị thôi mà!
- Tui tự mần được! Cô chủ chỉ có việc ngồi và ăn thôi!
Thế là nó lết ra bàn ăn - nơi mà Thái và bác Nhu đang ngồi, bác gái nhìn nó cười còn Thái thì lắc đầu, nó xấu hổ nên cúi gầm mặt xuống, nó mới về đây đã quen đâu!
Nó ăn sáng một cách từ tốn nhất có thể mặc dù đang đói khủng khiếp, bác gái ngồi giữa, nó và Thái ngồi dối diện nhau nhưng chẳng nhìn được nhau lấy một lần!
Chợt bụng nó đau thắt!
Nó vừa ăn vừa lấy tay bấm bụng, mặt dần dần tái đi nhưng nó cố gắng không rên nửa lời, nó nghĩ rằng chắc chỉ đau một tí rồi hết, nhưng càng lúc càng đau dữ hơn, nó cúi gầm mặt xuống bàn ăn, thả cái muỗng rớt xuống nền nhà, tay vẫn không thôi xoa bụng.

- Cháu làm sao thế? – bác gái hốt hoảng
- Cháu…cháu… - nó không nói nỗi nữa
- Làm sao thế? – Thái bắt đầu thấy lo
Lần này nó không còn phản ứng được nữa, nó nghiêng người rồi ngã xuống nền nhà.
- Cháu không sao chứ??? Đừng làm bác sợ! – bác gái vỗ vỗ má nó
- Hơ….
- Bác sĩ vừa mới về, cháu là vì bị đói quá lâu nên thế…. bác thật sự xin lỗi, đêm qua vì lo cho thằng Bun quá nên bác không nhớ là con vẫn chưa ăn tối… cháu đừng trách bác nhé!
- Con không sao! – nó nói không ra hơi.
- Cũng tại thằng nhóc này đêm qua về muộn khiến cả nhà đợi cơm tối, cuối cùng có ai ăn được gì đâu! – bác Nhu nhìn sang Thái đứng dựa vào cửa và đang nhìn nó – bác đã gọi điện xin phép cho con và Bun nghỉ học sáng nay rồi, chiều đi học cũng được!
- Dạ…con cám ơn bác! – nó nói rồi nghiêng đầu sang một bên để khỏi phải đối diện với mặt Thái…
- Thôi bác đến công ty đây, con nằm rồi nếu thấy đói thì kêu chị Bống nấu cho mà ăn, hai đứa ở nhà nhé!
Nó không hiểu vì sao nó đau bụng mà Thái lại nghỉ học với nó, nó đau chứ có phải Thái đâu! Dù sao thì nó cũng không có gì để nói với cậu quý tử kia cả.
Nằm được một lúc nó nghe tiếng ai đang gọi liền mở mắt dậy, Thái đứng ngay cuối giường nhìn nó, bực mình nó nhắm mắt ngủ tiếp!
- Không định dậy ăn à? Muốn đói đến chết luôn sao?
- Không ! Tôi không muốn ăn! Cậu ra khỏi phòng tôi ngay! – nó hét
- Ai bảo đây là phòng cậu?
- Cậu….- nó vùng ngay dậy ngồi trước mặt Thái
- Có nói như thế thì cậu mới chịu dậy chứ! Đi thôi!
Cậu nhóc quay lưng đi. Nó Á lên một tiếng… một lần nữa chân của Thái lại vô tình đụng mạnh vào chân nó trước khi chuyển hướng.
- Sao thế? - cậu nhóc hoảng hốt
- Bộ chân tôi có thù oán chi với cái chân của cậu hay sao mà lúc nào cậu cũng gây đau đớn cho nó thế? – nó bực mình nhìn lên mặt Thái, hai tay ôm chặt cái chân tội nghiệp, vết thương ngày hôm qua hình như đã bị chấn động.
- Đưa tôi xem!
- Không!
- Cậu ngồi im cái coi! Người đâu mà như con giun lúc nào cũng giảy nãy lên được!
- Mặc kệ tôi!
Thái quỳ xuống cầm chân nó vén ống quần lên, một chiếc băng y tế trắng đã có những chấm máu đỏ thấm ra, cậu nhóc lấy tay từ từ gở ra và nhìn thấy vết thương đang chảy máu.
- Thật là… - nó bặm môi tỏ ý bực mình.
- Làm cái gì mà để bị thương thế này?
- Do xui xẻo mới thế! – nó càu nhàu.
- Để coi!
Thế là Thái chạy ngay xuống cầu thang rồi đem lên một hộp y tế gia đình.
- Này này, có biết làm không đó, đừng có hại tôi! – nó giãy nãy
- Nói nhiều thật! ngồi yên đi! – Thái nói lớn
- Đừng có quát người ta!
- Không muốn bị quát thì ngồi yên!
- Hứ…
Sau đôi chút khó khăn, một phần cũng do cái miệng nó la dữ quá, Thái cũng đã băng bó xong, vậy là nó bị thương nhưng việc thay băng lại là người khác làm cho nó, bó tay! .
Dưới sự ra lệnh của Thái và cái miệng cãi không lại của mình cuối cùng nó cũng phải theo cậu nhóc xuống dưới nhà để ăn.
- Ăn từ từ thôi! – Thái nhìn nó lo lắng
- Vì cậu mà tôi phải thế này bởi thế để cho tôi ăn yên!
Nó đã thanh toán xong hầu như đống thức ăn có trên bàn, cái dạ dày đang kêu ầm ỉ cuối cùng cũng được vỗ về.
Xong xuôi đâu đó, nó chạy ra vườn, nơi có cái xích đu cổ tích và ngồi đung đưa trên đó, lâu rồi nó không có những phút giây “lãng mạn” như thế này! Nó ngồi im lặng và mỉm cười, đột nhiên nó ước mình được làm công chúa…. nhưng sự thật nó không phải là thế nên nó nhắm nghiền mắt lại để xoa dịu trái tim mơ mộng của mình!
- Dừng lại cái coi, chóng mặt quá! - Tiếng Thái nhăn nhó khiến nó bừng tỉnh
- Cậu khó chịu nó cũng vừa vừa thôi, ai biểu nhìn cho chóng mặt! – nó nhìn Thái rồi chau mày lại.
- Thuốc và nước đây! Uống đi! – Thái đưa thuốc và ly nước cho nó rồi ngồi bên cạnh, nó đành xích qua một bên, nó chỉ muốn ngồi giữa thôi .
- Ôi mẹ ơi thuốc gì mà khó chịu thế! – nó nhăn mặt đau khổ
- Chỉ là thuốc viên cho vào miệng là nuốt liền thế mà cũng không uống được, không thể hiểu! – Thái lắc lắc cái đầu.
- Cậu giỏi thì uống thử đi, lúc nào cũng ra vẻ, chướng mắt! – nó hất mặt nhìn sang Thái
Bỗng Thái giựt lấy viên thuốc trên tay nó và cho vào miệng rồi nuốt ực một phát, nó trợn tròn mắt….
ax bở cả hơi tai

Tôi không phải là công chúa (phần 2)
Chap 11: Dư luận
- Ê ê! Cậu làm gì thế? Tôi nói thế mà cậu làm thật à? Đồ khùng! Nhổ ra nhổ ra mau! – nó hốt hoảng một tay ôm chặt má một tay cho vào miệng Thái dự định…”móc ra” khiến cậu nhóc ho sặc sụa.
- Trời ơi, thả cái tay ra! Thả ra! – Thái nhăn mặt dùng tay cầm lấy tay nó hất ra nhưng nó vẫn bám trụ cái miệng của Thái để moi cho kì được viên thuốc .
Hai đứa nó người thì xấn vào kẻ thì hất ra khiến cho không khí náo loạn cả lên như một cuộc hỗn chiến! +_+
- Nhổ ra chưa, nhổ ra!
- Trời ơi là trời có nuốt đâu mà nhổ! – Thái đau khổ.
- Hả????
Nó dừng ngay lại hành động moi móc của mình nhìn chằm chằm Thái, bằng một ánh mắt không thể nào “tròn” hơn!
Thái đau khổ chìa viên thuốc giấu trong tay ra cho nó xem, có lẽ cậu nhóc chỉ muốn chọc nó ai ngờ nó “anh hùng” quá .
- Cậu dã man thật! – Thái vừa thở dốc vừa nhìn nó.
- Ai bảo cậu đùa ác làm gì, tôi cứ tưởng…- nó giận dỗi.
Nhưng cả hai đứa chợt phát hiện ra tay mình vẫn còn nằm gọn trong tay của đối phương, một khoảng lặng ập đến, cả hai chẳng ai nói một câu… chỉ nhìn nhau…cho tới khi…
- Trời đất ơi! Cô chủ cậu chủ đang mần cái chi thế nì? Nam nữ thọ thọ bất tương thân, thả cái tay ra mau, răng lại khổ ri không biết! - tiếng chị osin la thất thanh như nhà có trộm khiến chúng nó giật mình trở về lại vị trí ban đầu.
- Không có gì cả, chị hiểu nhầm rồi! –nó thanh minh.
- Tui không cần biết! Noái ri cho khỏe hí! Cô chủ và cậu chủ từ bữa ni không được ngồi gần nhau như rứa, không được đụng chạm bất cứ cái gì của nhau, nếu tui mà thấy là tui không để yên mô! Nhiệm vụ của tui là bảo vệ cô chủ và cậu chủ “bình an vô sự” trước khi hai người đến tuổi làm đám cưới! Rứa hí! - chị osin nói rành rọt như dội từng gáo nước vào mặt chúng nó.
- Thật là… - Thái than lên một tiếng rồi bỏ vào phòng.
- Có rứa chớ! – chị osin cười toe toét ra ý hài lòng.
Còn lại nó một mình ngồi trên xích đu, những chuyện vừa xảy ra cho đến giờ vẫn khiến nó xấu hổ, nó không hiểu bản thân mình đang làm gì nữa.
Trưa
Nó mở máy điện thoại thì thấy có đến cả chục cái tin nhắn chưa đọc với chục cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là của Hải Phi, nội dung tin nhắn đều xoay quanh việc hỏi nó đã hết đau chân chưa, có bị nhiễm trùng không, có cảm thấy khó chịu không v.v… có lẽ vì đặt chế độ im lặng nên nó không biết, nó phì cười, ông anh này thật kì cục!
Không thấy liên lạc gì từ Bảo cả, chắc vẫn còn giận, nó không hiểu Bảo đang nghĩ gì nữa, con trai mà giận dai quá, mà có phải lỗi của nó đâu, do Lê Thái cả đấy chứ .
- Thay áo quần chưa cháu! xuống đi học kẻo trễ! - tiếng cô Nhu từ dưới nhà vọng lên.
- Dạ! Đợi cháu một chút! – nó lấy cặp rồi chạy ào xuống nhà.
Nhưng xuống sân thì nó không thấy con ngựa điện của mình đâu cả, mà hình như lúc nó dọn về đây nó có đem theo đâu.
- Sao thế cháu, lên xe đi chứ! - tiếng cô Nhu giục
- Ơ… xe nào hả bác?
Nó nhìn quanh sân và chỉ thấy duy nhất một chiếc xe ô tô màu đen đang trong tư thế chuẩn bị xuất phát, nó hoảng hốt nhìn sang cô Nhu:
- Cháu về đây ở với bác thì đi học cùng với Bun luôn cho tiện!
- Nhưng đi bằng ô tô… - nó ngập ngừng
- Ô tô thì sao cháu?
- ….
- Cậu ấy không đi được ô tô, cậu ấy bị say xe! - tiếng Thái từ trong nhà bước ra.
- Thế à? Sao không nói với bác sớm! Giờ sao đây? Nhà ta làm gì có xe đạp hay xe máy. – bác Nhu tỏ vẻ lo lắng
- Con đã nói chú Bắc tới cửa hàng lấy về chiếc Shark rồi, con sẽ chở cậu ấy đi, từ nay khỏi cần ô tô nữa! – Thái điềm nhiên
- Thế cũng được, dù sao con cũng đủ 18 tuổi rồi, vả lại con đâu có biết đi xe đạp – bác gái nhìn Thái rồi cười.
- Mẹ! Sao lại nói chuyện đó ở đây? – Thái lúng túng khi nhìn thấy nó đang đứng cười ha hả.
- Xe đến rồi! Hai đứa đi học kẻo trễ!
- Chào bác cháu đi! – nó đội mũ bảo hiểm rồi trèo lên xe.
Chiếc xe màu cà phê sữa phóng nhanh ra khỏi cổng.

Trên đường
- Nè! Cậu thả tôi xuống ở đoạn gần trường để tôi đi bộ vào, chắc cậu cũng không muốn bị lôi vào tầm ngắm chứ hả? – Nó nhắc nhở
- Nói nhiều! – Thái bực dọc
Ấy vậy mà cậu ta chạy thẳng vào trong nhà xe khiến nó nhảy đựng lên suýt nữa làm chiếc xe mất thăng bằng.
- Tôi đã nói cậu mà sao…. – nó ú ớ
- Tôi thích thế!
- Cái con người…! – nó bó tay
Hàng trăm, không, đúng hơn là hàng ngàn con mắt đang hướng về cái nhà xe nơi nó và Thái đang có mặt, nó không thể chịu nỗi đành núp đằng sau lưng Thái.
“Thái bữa nay đi xe máy đến trường à??? Lại còn chở con nhóc nào đó nữa??? Đúng là chuyện lạ!!! “ – Đó là những tiếng “vo ve” xung quanh!
- Cậu hại tôi rồi! – nó đau khổ
- Kệ họ! Sao cậu hay bị phụ thuộc vào dư luận thế nhỉ? Chẳng lẽ cậu muốn giấu việc tôi với cậu đi học cùng nhau cho đến hết đời luôn à? – nói y chang Bảo.
- Nhưng tôi và cậu có đi học chung với nhau đến hết đời đâu, chỉ một thời gian thôi mà! – nó cãi lại
- Thì … - Thái không nói được gì rồi xách cái ba lô lên vai cho tay vào túi quần bước đi, để nó lại một mình bơ vơ giữa hàng ngàn “tia lửa điện” xung quanh
- Ê ê …! – nó bất lực
Nó thấy Thái ra ngoài đó rồi đứng nói gì với đám đông đang nhìn vào xong rồi đi thẳng.
Nó thở dài rồi thu hết can đảm tiến ra khỏi nhà xe, miệng không ngừng… cầu nguyện .
Nhưng chẳng ai nói gì nó cả, thậm chí chẳng ai nhìn nó lấy một cái khiến nó vừa đi vừa ngẩn ngơ, một lúc sau nó mới nhảy cẫng lên vì nhận thấy rằng đã thoát được cảnh bị “hành hạ” .
Nó vào lớp.
Tuyết chiều nay hình như đi học trế, bàn học của nó vẫn còn trống, Bảo cũng chưa thấy đến, nó bắt đầu cảm giác có cái gì đó kì lạ đang xảy ra.
Vào tiết một , là tiết Sinh của thầy chủ nhiệm, Bảo cuối cùng cũng đến nhưng Tuyết vẫn không thấy tăm hơi.
- Các em thân mến của tôi! Hôm nay thầy sẽ thông báo cụ thể cho các em về cuộc thi Thiên Vương cuối tháng sau! - thầy giáo tuyên ba hùng hồn
- Sao??? - tiếng nhao nhao của mấy đứa bàn trên
- Các em cứ bình tĩnh, chuyện đâu còn có đó! - thầy trấn an
- Vẫn theo những nội dung như năm trước hả thầy?
- Chính xác! Nhưng năm nay có thêm điều đặc biệt…
- ???
- Là ai giành được ngôi vị Nữ Vương và Nam Vương thì sẽ được làm người mẫu cho tạp chí TEEN trong bộ sưu tập mới!
- Oh … - cả lớp tỏ vẻ bất ngờ
- Vậy nên chúng ta phải chuẩn bị cho Viên Lam và Quý Bảo thật tuyệt vời để giành vương miện. OK? - thầy dõng dạc
- Vâng! Tất nhiên! - cả lớp hướng mắt về phía nó và Bảo cả, nhưng hai đứa chả có vẻ gì là hứng thú
- Chúng ta sẽ sang bài Quần thể, các em giở sách vở ra nào! - thầy lại trở về với phong cách của chính mình, cả lớp tiu nghỉu, nó chốc chốc lại nhìn sang Bảo nhưng chẳng có “phản hồi tích cực “nào cả, nó bắt đầu cảm thấy chán và khó chịu về kiểu giận dỗi kì quặc của Bảo.
Trong tất cả các môn tụ nhiên nó thích Sinh vật nhất, nó cảm thấy mình có “duyên” với môn này nên tiết Sinh khi nào nó cũng học rất hứng thú, nó là người học chơi phân minh không bao giờ cho phép bản thân nhập nhằng giữa một trong hai, như lúc này đây, nó cũng thôi không để ý đến Bảo nữa.
Hôm nay Tuyết không đi học, giữa tiết nó có nhắn tin hỏi thăm nhưng không thấy trả lời lại, không biết đau ốm hay gì đây! Tuyết sống nội tâm nên chả bao giờ nó biết được cô nhóc đang nghĩ gì và muốn gì.
Lâu nay cũng không thấy Len liên lạc với nó, không biết con bạn đã nguôi ngoai với mối tình đầu chưa nữa, nó nghĩ mà thấy thương con nhỏ ghê gớm.
:\

Ra chơi
Nó đang hì hục viết bài luận anh văn thì Bảo lù lù tiến tới và ngồi bên cạnh nó - chỗ của Tuyết khiến nó giật mình tưởng… ma .
- Mình xin lỗi! - Bảo nói với vẻ buồn buồn
- ???
- Mình đã không giữ được cậu!
- ???
- Đáng lẽ mình phải níu tay cậu lại lúc đó… nhưng mình đã không làm được!
- Cậu đang nói cái gì thế??? Mình thật sự không hiểu! – nó càng lúc càng tỏ vẻ ngờ nghệch
- Mang tiếng là bạn trai của cậu nhưng luôn không giữ được cậu, mình rất ghét bản thân, cậu hiểu chứ??? - Bảo nói mạnh
- Hơ…cái này…cái này không phải lỗi của cậu cũng không phải lỗi của mình… cậu cứ quên đi cho khỏe! – nó là kẻ không biết an ủi người khác .
- Cậu không hiểu được cảm giác của mình….mình không chấp nhận có ai đó cướp đi mất thứ đáng lẽ ra phải thuộc về mình….đó là một sự sỉ nhục….lần này mình đã bất cẩn nhưng sẽ không có lần sau nữa đâu! - Bảo đột ngột nắm chặt lấy tay nó… bất chợt nó có cảm giác sợ Bảo, con người Bảo bây giờ và con người mà nó quen không hề giống nhau một chút nào.
- Cậu…cậu…cậu không sao chứ? – nó lắp bắp rút nhẹ cánh tay mình ra khỏi tay Bảo.
- Rất ổn, chiều nay mình muốn dẫn cậu đi ăn. Ok? – đó là nụ cười quen thuộc của Bảo, nó cảm thấy an tâm chút xíu.
- Ừ … à không ! – nó chợt nhận ra mình không còn “tự do” như trước nữa
- Sao thế???
- À …à… mình phải về nhà sớm, hôm nay nhà mình có việc! – nó cười cười
- Thế thì chiều mai nhé! Mình sẽ dẫn cậu đến một nơi rất tuyệt! - Bảo giới thiệu đầy vẻ phấn khích.
- Ừ! – nó gật gật đầu
Nó thoáng rùng mình sau khi Bảo rời khỏi, nó không hiểu được con người Bảo – đó là những gì nó rút ra được từ cuộc đối thoại vừa rồi.
Ra về
Nó cố ý về sau cùng để cố gắng thoát được những ánh mắt tò mò xung quanh, từ hôm nay sẽ là chuỗi ngày đau khổ của nó khi bị gắn chặt với hotboy một cách bất đắc dĩ .
Lúc sân trường vắng hoe nó mới lò dò đi ra cổng.
Nhưng không thấy Thái đâu.

...............................................................
bạn đang đọc truyện tại chúc các bạn vui vẻ
....................................................................

Chap 12: Vụ nhầm lẫn đáng yêu
Chẳng lẽ đợi nó lâu quá Thái bỏ về rồi sao??? Nó vừa nghĩ vừa tức! Con trai gì mà mới chờ chút xíu đã không chịu đựng được!
- Đi đâu giờ mới ra hả? – nó thất kinh hồn vía khi nghe tiếng la ở đằng sau lưng, nó quay mặt lại thì thấy Thái thở hồng hộc mặt đầy mồ hôi đứng nhìn nó chằm chằm.
- Cậu… cậu… làm tôi hết hồn! – nó lấy tay đặt lên ngực ra vẻ hoàn hồn
- Đi đâu? – Thái giận thực sự
- Tôi …tôi sợ họ nhìn thấy nên đợi về hết mới ra! – nó lí nhí
- Cậu rảnh quá nhỉ? Chẳng lẽ ngày nào cậu cũng bắt tôi đứng chờ như thế này rồi chạy đi tìm như thằng ngốc à? Không thể chịu đựng được mà! – Thái bực tức nhìn nó
- Xin lỗi! – nó cúi gầm mặt lại
- Sao cứ bị phụ thuộc vào người khác thế hả? Cứ sợ sệt những thứ không đáng sợ, tôi cứ tưởng cậu mạnh mẽ lắm chứ! Đúng là…- Thái xổ một tràn
- Đúng là tôi sợ đó! Dù tôi có mạnh mẽ có cứng cỏi đến mấy nhưng vẫn là con gái, vẫn biết xấu hổ. Cậu được người ta chú ý người ta dò xét quen rồi! Còn tôi không thích như thế cũng chưa bao giờ phải đối diện với những điều như thế, từ khi gặp cậu tôi mới phải hứng chịu những rắc rối không đáng có này, thế mà cậu còn la tôi nữa sao??? – nó uất ức
- Tôi không nhiều lời với cậu nữa! Đi về!
- Đã nói là đừng có ra lệnh cho tôi!
- Thôi đi! Lên xe tôi chở về! Tối rồi!
- Không thích!
- Đừng giở thói cứng đầu ra đây với tôi! Chưa bao giờ tôi phải nói nhiều như thế này! Chỉ vì cậu …
- Đúng rồi! Tất cả đều vì tôi hết! Vì tôi mà cậu phải nói nhiều, vì tôi mà cậu thấy khó chịu, vì tôi mà cậu cảm thấy có lỗi với cô Kim nào đó chứ gì??? – nó gần như phát khóc.
- Tôi đã bảo không được đụng chạm đến chuyện riêng của tôi rồi mà! – Thái nạt lớn
- Tôi cứ thích đụng đấy, cậu quá đáng lắm, cậu tưởng tôi ham cái danh đính hôn với cậu hả, cậu tưởng tôi thích đến nhà cậu ở sao, tôi không cần, không thể chịu nổi nữa rồi! – nó lấy tay vuốt khuôn mặt đỏ lừ vì tức giận của mình.
- Không nói nữa! Tôi mệt mỏi lắm rồi! – Thái thở dài.
- Bộ chỉ mình cậu mệt thôi à! Tôi cũng không muốn nói nữa! Về thôi! – nó ỉu xìu cái mặt tới xe rút mũ bảo hiểm rồi đội lên
Thái nhìn nó, mặt buồn rười rượi rồi cũng tiến đến, cả hai đứa nó đều nặng trĩu một thứ cảm xúc trong lòng.
Về tới nhà Thái, nó lẳng lặng xuống xe rồi đi thẳng vào trong, bác Nhu không có ở nhà, nó bước lên cầu thang trở về phòng, Thái nhìn theo rồi cũng lặng im không nói năng gì, chị osin nhìn vậy liền cảm thấy kì lạ nhưng cũng không dám hỏi, động vào tụi nó lúc này chẳng khác nào chọc vào ổ kiến lửa! .
Đêm
Nó cảm thấy đói bụng mặc dù lúc nãy đã ăn hai chén cơm, tiếng réo của cái dạ dày khiến nó không thể ngủ tiếp nữa, nó hất chăn sang một bên rồi mở cửa phòng bước xuống cầu thang.
Nó tìm đến tủ lạnh lôi ra một đóng thức ăn và bắt đầu chén, cứ mỗi khi cảm thấy buồn trong lòng là nó lại muốn ăn, càng nhiều càng tốt.
Sau khi đã vơi được nỗi buồn nặng mấy tạ trong lòng mình nó thu xếp mọi thức vào lại trong tủ lạnh rồi lên phòng ngủ.
Sáng mai, trong ngôi nhà xảy ra một chấn động có thể được đo bằng độ rít te .
Á………………
- Làm sao…làm sao….cậu lại ở trong phòng tôi thế này??????????- nó vừa hét vừa chỉ tay vào mặt Lê Thái đang mắt nhắm mắt mở…trên giường nó.
“Chuyện là như thế này!
Sáng sớm dậy nó vừa mở mắt đã thấy mặt Lê Thái nằm gần kề mặt nó, nó chớp mắt lia lịa rồi lấy tay véo má vì cứ tưởng mình đang mơ thấy ác mộng . Nhưng nhìn xuống thấy chân mình đang gác lên chân người của cậu hotboy thì nó tá hỏa thực sự.
- Cậu đừng có la ỏm lên như thế! Nhìn lại đi! – Thái sau một hồi không hiểu mô tê gì bỗng tỏ vẻ tức giận.
- Nhìn cái gì? Nhìn cái mặt lạnh hơn tiền, vô duyên vô nợ của cậu hả? – nó nhắm mắt nhắm mũi hét to hơn
- Cậu đang ở trong phòng tôi đó! – Thái nhìn nó nói lớn rồi hất chăn nhảy xuống giường
- Cái …cái …gì…??? – nó nói như ngậm bông trong miệng
- Nhìn lại đi, đây là phòng cậu à? Chưa hiểu gì hết cả mà đã hét toáng lên, thủng cả màng nhỉ của tôi rồi này! – Thái nhăn mặt rồi lấy tay ngoáy ngoáy lỗ tai
- Tôi …tôi… - nó không nói được gì, đây đúng là không phải phòng nó, nó chợt lấy hai tay che mặt rồi quay sang một bên khóc nức nở khiến Thái giật mình
- Sao thế? – Bác gái tù dưới nhà chạy lên hỏi rối rít
- Con… con cũng không biết! – Thái tỏ ra bối rối thực sự khi thấy nó nước mắt nhạt nhòa
- Lam, con sao thế? Nhưng sao con… con lại ở trong phòng Bun???
Nó nghe thế càng khóc to hơn, nó muốn độn thổ, quá sức xấu hổ, làm sao nó có thể ở trong phòng Thái chứ??? Nó không sao hiểu được.
- Con bình tĩnh! Có gì từ từ nói! – bác gái dỗ nó
- Con …con ….ức ức! – nó vừa khóc vừa thút thít
- Bun! Con xuống nhà đi! – bác Nhu nháy mắt Thái, cậu nhóc cứ nhìn sửng nó và có lẽ vẫn không hiểu vì sao nó lại có thể khóc ngon lành như thế.
Sau 15 phút lấy lại bình tĩnh, cả nhà mới hiểu ra, ở nhà cũ, phòng nó nằm ở bên trái, nhưng ở nhà này phòng nó lại nằm bên phải và phòng Thái lại nằm bên trái, đêm qua sau khi đói và đắp đầy thức ăn trong bụng thì theo thói quen nó đã lên thẳng phòng Thái và ngủ ngon lành.”
- Không sao đâu con! Chẳng có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra, đây chỉ là hiểu nhầm thôi! – bác gái cố gắng an ủi nó
- Con …con không cố ý! Hu hu … - nó vẫn không thôi khóc, chưa bao giờ nó phải chịu đựng sự xấu hổ như thế này.
- Thôi mà! Chỉ…chỉ là ngủ chung một giường… chưa có gì hết! Con đừng lo lắng hay xấu hổ nữa! Thằng Bun nó cũng không nghĩ ngợi gì đâu! Phải không Bun??? – bác gái nhìn sang Thái
- Tất nhiên là…có! – Thái tỉnh bơ đáp
- Hơ …hơ…. – nó bật khóc thành tiếng rồi chạy lên phòng
- Thằng Bun này! Con khùng rồi à? – bác gái nhìn Thái với sự trách móc – Con không biết Lam đang sốc à??? Thật là….
- Con chỉ nói thật thôi! – Thái trả lời bằng một cái nhún vai rồi đi thẳng lên lầu.
Chị giúp việc chạy ra nói với bà chủ:
- Tụi ni nó bị cái chi a! Khi hôm về mặt đứa mô đứa nấy nhìn héo như tàu lá chuối, sáng ni mới tỉnh dậy đã ồn ào rồi! Cái nước ni thì mần răng về sống với nhau được trời!
Bác gái lắc đầu thở dài.
Nó đi học với đôi mắt sưng vù, mặc dù đã cố gắng lấy… dưa leo đắp cho đỡ sưng nhưng hình như vô tác dụng .
Thái không nói câu nào với nó, nó cũng không dám nhìn Thái, lúc thả nó ở cổng trường, nó lủi thủi xuống xe rồi đi thẳng vào trong, Thái nhìn theo mỉm cười việc nó ngủ nhầm phòng không phải chỉ lúc cả hai thức dậy Thái mới biết, nhưng cậu nhóc vẫn muốn xem phản ứng của nó ra sao, đúng thật là thú vị!
Tuyết hôm nay cũng không đến lớp, nó bắt đầu thấy lạ, nghe nói Tuyết bị ốm nhưng không biết là bệnh gì, nó cũng không biết nhà Tuyết ở đâu nên không thể đi thăm được, Bảo nhìn đôi mắt như tổ ong của nó liền hỏi dồn:
- Mắt cậu bị gì thế? Khóc à?
- Không …không …tại đêm qua mất ngủ! –nó cố bao biện
- Mất ngủ không thể sưng mắt như vậy được!
- Thiệt mà… người như mình mà khóc được sao? – nó ra vẻ cứng cỏi
- Ừ …cũng đúng….cậu mạnh mẽ còn hơn con trai nữa mà! - Bảo mỉm cười vỗ vai nó
- Chính xác! – nó bắt chước phong cách của thầy chủ nhiệm, phải! Một đứa con gái mạnh mẽ như nó chả bao giờ phải khóc hết, nhưng một khi đã khóc thì không thể kìm chế được luôn +_+
- Chiều nay mình đợi cậu ở cổng trường nhé!
- Há …ừ ừ…. – nó quên mất cuộc hẹn với Bảo
Nó ngúc ngắc cái đầu, không hiểu đêm qua vào phòng Thái nó đã nằm cái kiểu gì mà sáng nay cổ nó cứ đau đau một bên rất khó chịu!
Nhưng sự thật là đêm qua, vào phòng Thái, vì tối quá nó mắt nhắm mắt mở trèo lên giường và nằm ập xuống mà không để ý mình đang nằm ngược, hai chân đưa thẳng lên đầu Thái khiến cậu nhóc giật mình thức giấc, nó là đứa một khi đã ngủ thì quên hết tất cả hơn cả người chết, Thái sau cú đạp như trời giáng của nó Thái thì vùng dậy và thấy cô nhóc đang nằm ngủ ngon lành dưới chân mình, giường ngủ của Thái to gấp đôi giường người nên nó cứ tưởng chỉ có mình mình trên giường, vật vã lắm cậu nhóc mới chuyển được cái đâu của nó lên trên và cái chân của nó xuống dưới (nguyên nhân vì sao nó thấy nhức cổ), đầu tiên Thái cũng định bế cô nhóc về phòng nhưng sau khi nghĩ ngợi một lúc lại nằm xuống và ngủ luôn! +_+
Đang ngồi học ngon lành chợt nó nhận được tin nhắn… là Hải Phi!
“ Em đang học hả? Tôi đang đứng ngoài cổng sau của trường, em ra đây đi!”
Nó gập máy lại rồi thả vào cặp, đồ khùng tự dưng kêu người ta ra vào giờ này, nó lầm bầm trong miệng.

Chuông báo tin nhắn lại nổi lên, nó bực mình….lại Hải Phi!
“ Tôi biết là em sẽ không ra, thế thì tôi vào lớp gặp em nhé!”
Nó tái mặt, tên này bị khùng rồi, đúng là, thế là nó đành xin thầy ra ngoài.
Nó lon ton ra phía sau cổng dáo dác tìm kiếm, nó chợt thấy Hải Phi đang ngồi trên chiếc Dylan đỏ hai tay bắt ngang trên đầu xe.
Nhìn thấy nó, Hải Phi chợt mỉm cười toe toét vẫy nó, nó thở dài một cái rồi lững thững tiến lại.
- Anh làm cái gì thế?
- Này …cho em! - Hải Phi chìa ra một tấm tiệp trắng trước mặt nó.
- Cái gì thế này? – nó nhìn tò mò
- Cứ mở ra rồi biết! Chào nhé! – anh chàng vỗ nhẹ lên má nó rồi phóng vù xe đi để lại nó... với tấm thiệp.
Nó không hiểu, cứ nhìn tấm thiệp rồi nhìn bóng Hải Phi khuất sau con đường, thế này là thế nào????
Trở về lớp, nó để tấm thiệp vào trong cặp rồi tập trung vào bài học, nó không thích bị ảnh hưởng.
Ra chơi nó chạy ra ghế đá ngồi không quên đem theo cái thiệp của Hải Phi với một đống thắc mắc.
Nó mở ra, một bức thiệp đẹp.
“ Tối nay là party mừng ngày thành lập trường, tôi muốn mời em đi với tôi, tất cả mọi thứ tôi đều đã chuẩn bị cho em rồi, sau khi tan học tôi sẽ đến trước cổng nhà văn hóa để đón em, đừng nghĩ đến chuyện từ chối, thời gian để em giận tôi đã hết rồi, hẹn gặp lại chiều nay”
- Cái gì thế này??? – nó tròn mắt tự nói với mình.
- Có chuyện gì thế? - tiếng Bảo ở đằng sau vang lên khiến nó giật thót mình, vội giấu cái thiệp sau lưng.
- Không có gì hết! – nó lắp bắp
- Cậu thích ngồi ghế đá nhỉ? - Bảo cười nhìn nó rồi ngồi xuống bên cạnh.
- Ừ…Ừ! – nó hơi lo lắng
- Mình biết cậu chưa thật sự thích mình! - Bảo nhìn ra xa
- ???
- Nhưng mình không bỏ cuộc.
- ???
- Bây giờ chúng ta đã là một cặp, rồi sẽ có lúc cậu thực sự thích minh! - Bảo càng nói càng khiến nó thấy lạ.
- Cậu đang nói cái gì thế???
- Thôi …cậu ngồi một mình nhé! Mình đi tới văn phòng đoàn có việc đây! - Bảo lại cười, nụ cười hiền từ mà nó thích, nhưng không thể khiến nó rung động được nữa.
Nó ngồi lại một mình và bắt đầu cảm thấy lo lắng, Hải Phi là con người vô cùng kì cục, nếu nó không đi với tên đó thì sẽ có chuyện xảy ra, nhưng còn buổi hẹn với Bảo, làm sao từ chối bây giờ????
Đang bấn loạn với hàng tá khúc mắc trong đầu, chợt nó bị ai đó giật giật tóc, nó bực mình quay lại, là Lê Thái!

Chap 13: Dạ tiệc
- Này! Làm cái gì thế? – nó nhíu mày
- Bình thường trở lại rồi! – Thái vòng tay tựa lưng vào thành ghế đá.
- Cậu mà cũng biết làm những hành động chọc phá này à? – nó nhướng mày
- Đây là lần đầu tiên tôi phải làm như vậy đấy! – Thái tỏ vẻ bối rối
- Hơ …ai biểu làm! Mà này, tránh xa tôi ra coi, sao cậu cứ muốn hại tôi thế hả? – nó chợt nhận ra tình trạng không bình thường của mình khi lũ bạn xung quanh đang hướng mọi sự chú ý về phía nó +_+
- Cậu…- Lê Thái kề gần mặt nó - cậu không cảm thấy có lỗi khi vào phòng tôi sao? - mặt Thái “đểu đểu” .
- Ơ …! – nó đỏ ửng cúi gầm mặt xuống , nó vẫn chưa hết xấu hổ.
- Buồn cười cậu thật đấy! Muốn tạ lỗi với tôi thì chiều nay chuẩn bị tinh thần đi, chúng ta sẽ tới một nơi! Tôi về lớp đây! – Thái bỏ hai tay vào túi quần rồi “tịnh tiến”
Cái gì nữa vậy trời??? – nó lầm bầm….làm sao có thể như thế được??? Cả 3 người đều hẹn nó vào chiều nay… nó vò đầu bức tai như ngồi trên đóng lửa… biết đi với ai bấy giờ…
Số nó là số” đào hoa” - bạn nó đã từng bói như thế nhưng bây giờ nó mới thấy khổ sở với cái số này.
Tiết 5…chỉ còn 5 phút nữa là về, nó dự tính sẽ trốn trong…nhà vệ sinh cho đến tối nhưng nghĩ lại chuyện lúc trước bị nhốt lại trong trường thì thôi không dám nữa, và cuối cùng nó đưa ra một quyết định, là rằng sẽ đưa ra ba lá thăm, nếu rút trúng tên ai thì sẽ đi với người đó, nó nhắm mắt nhắm mũi bốc đại một lá…vừa định mở ra thì tiếng chuông điện thoại réo inh ỏi, nó mở ra nghe.
- A lô!
- Em đừng nghĩ đến chuyện từ chối nhé! nếu hôm nay em không đi với tôi thì sáng mai tôi sẽ tới tận lớp để tìm em…em cũng biết đôi chút tính khí của tôi rồi đây…nói là làm….6h tại cổng nhà văn hóa! Bye….
- Hơ …hơ….- nó gần như cấm khẩu
- Lam ơi! về thôi! - tiếng Bảo ngoài cửa giục nó, nó vội vã chạy ra bỏ lại cái thăm khi chưa kịp biết trong lá thăm đó ghi tên ai.
Nó níu tay Bảo lại sau khi đã thu hết can đảm.
- Sao thế? - Bảo ngạc nhiên hỏi
- Xin lỗi cậu, hôm nay…mình…mình…không thể đi cùng cậu được, mình có việc đột xuất, cậu thông cảm cho mình nhé! - nó nói lí nhí
- Việc đột xuất? - mặt Bảo biến sắc
- Ừ… mình không thể không đi được! – nó thảm thiết
- Với Lê Thái ư?
- Không …không….sao cậu lại nói thế! – nó rối rít phản bác
- Cậu đừng nói dối mình nữa! Thôi vậy! nếu cậu cảm thấy không thể không đi thì chúng ta sẽ dời lại ngày sau, mình không chịu thua Lê Thái đâu! - Bảo tỏ vẻ giận dữ rồi đi thẳng vào nhà xe, nó đứng nhìn theo mà không biết nói thêm gì.
Nó lủi thủi đi ra cổng, Thái đã đợi sẵn, nhìn thấy nó cậu nhóc cười nhẹ một cái rồi chìa cái mũ bảo hiểm ra… từ khi nó xuất hiện hotboy thực sự đã nói nhiều hơn và biết cười nhiều hơn.
- Sao mặt buồn so thế kia???
- Không có gì hết!
- Chẳng lẽ vẫn thấy có lỗi với tôi chuyện sáng nay? – Thái tỏ vẻ “ngây thơ”
- Một chút! – nó buồn bã đáp lại rồi lấy mũ bảo hiểm leo lên xe.
- Đúng là có chuyện thật rồi…- Thái nhìn nó rồi lắc đầu.
Trên đường Thái hỏi gì nó cũng ừ ừ cho qua chuyện, sau khi thu hết can đảm nó mới nói nhỏ.
- Thái! Chúng ta về nhà cậu đi, chiều nay tôi có hẹn nên không thể đi cùng cậu được!
- Có hẹn??? – Thái phanh xe lại một cái thật mạnh khiến nó dúi mặt về phía trước.
- Ui da! Làm cái gì thế??? – nó xuýt xoa
- Có hẹn với Bảo phải không? – Thái càu nhàu.
- Không phải… sao mấy người lại nghĩ như thế nhỉ! – nó bực dọc.
- Không đi thì thôi, tôi cũng không thích đi nữa! – Thái lộ rõ vẻ giận dỗi
Nó chỉ biết nhăn mặt không trả lời lại, Thái phóng xe đi tiếp, vì nó ngồi sau nên không nhìn được sắc mặt giận dữ tột độ của Thái, nếu không chắc nó sợ đến xỉu mất.
Về tới nhà là nó chạy ngay lên phòng đóng sầm cửa lại, chị giúp việc hớn hở chạy ra chào chúng nó:
- Cô chủ và cậu chủ đã về rồi à! Có đói bụng không tui nấu đồ cho mà ăn!
- Tôi không đói! – Thái nói lớn cố ý cho nó nghe rồi cũng bỏ về phòng
- Ơ hay hai cái đứa ni, tụi bây sinh giờ mô ngày mô mà khắc nhau rứa hè? Tui mệt lắm rồi đỏ! - chị osin thở dài rồi ngúng ngoảy vào trong bếp
Ngồi trong phòng nó bắt đầu lôi ra ba hộp quà mà Hải Phi đã tặng, bây giờ nó mới hiểu vì sao anh ta lại tặng nó những thứ đó, chẳng lẽ anh ta giỏi đến mức có thể biết được đến khi nào thì nó không còn ghét anh ta nữa sao, nó vừa nói một mình như thế vừa mở tất cả ra, để mũ, váy và giày gần nhau thì trông chúng cực kì hợp tông, nó ngồi thở dài một lát rồi cũng lôi hết vào phòng tắm để thay.
Nó đứng trước gương và há mồm ngạc nhiên….nếu thêm chút phấn son chắc nó sẽ không nhận ra chính mình mất.
Nhìn lên đồng hồ, đã 5h50, nó rón rén đóng cửa phòng bước ra… Thái vẫn ở trong phòng cậu ấy… nó vừa nhìn vừa bước xuống cầu thang, chị osin cũng không thấy trong bếp, chắc là đi tắm, nó một tay xách đôi giày cao gót một tay mở cửa chính, nó thực hiện mọi thứ nhẹ nhàng đến mức có thể.
- Cô chủ, cô chủ đi mô mà diện đẹp rứa??? - tiếng chị osin oang oang khiến nó hãi hùng, không còn cách nào khác, nếu để Thái trông thấy nó với bộ dạng này chắc nó độn thổ vì xấu hổ mất, thế là ba chân bốn cẳng nó phóng ào ra cửa không quên nói với lại:
- Tôi đi sinh nhật, chị đừng để cơm cho tôi!
- Ơ …cô chủ…cô chủ! - chị giúp việc ngơ ngác
Nhà văn hóa ở gần nhà Thái, chỉ cách có mấy bước chân… nó vừa chạy vừa lấy tay che mặt, nó không đi được giày cao gót nên đành chạy bộ bằng chân, với bộ dạng nó thế này chắc ai cũng cảm thấy kì lạ, nó không hiểu tại sao mình phải làm như thế nữa???? Lúc chiều nó cũng đã gọi điện thoại xin phép bác Nhu cho tối nay đi dự tiệc sinh nhật bạn nên cũng khỏi lo chuyện bị la, nhưng nó vẫn cảm thấy có lỗi với Thái và Bảo.

Nó lạch bà lạch bạch chạy đến nhà văn hóa, ngẩng cổ nhìn xem Hải Phi đang ở đâu nhưng vẫn không thấy, nó bắt đầu nghĩ có khi nào lại bị chơi xỏ, nếu như thế thật thì nó đúng là một đứa ngu nhất trần đời.
- Em trông ngộ thật đó! - Tiếng Hải Phi khiến nó hoàng hồn
- Anh … sao như ma thế??? – nó cằn nhằn
- Chẳng ai như em cả, mặc váy mà đi chân, còn giày thì lại cầm trên tay, tôi bắt đầu thấy ngại khi phải dẫn em theo rồi đó!
- Anh thôi đi! Nếu không tôi về! Đỡ khổ! – nó nổi khùng quay lưng bỏ về
- Đùa thôi! Lên xe đi! - Hải Phi bật cười rồi kéo tay nó dẫn đi
- Nhưng tại sao tôi phải đi cùng anh chứ??? – nó bắt đầu khó chịu
- Hôm nay ai cũng phải dẫn người yêu theo, tôi không có nên mới lôi em đi thôi! – Phi nhún vai
- Buông tay ra, tôi là học sinh cấp 3, không phải là sinh viên, tôi cũng không phải là người yêu hay bạn bè gì với anh hết, đừng có biến tôi thành trò cười! – nó dừng lại hất tay mình ra khỏi tay Phi
- Thì chúng ta chỉ giả vờ thôi, em cũng nên trả ơn tôi đã băng bó giúp em cái chân chứ? - Hải Phi cầm tay nó lại và tiếp tục dẫn đi
- Anh là hạng người gì thế? Có ai nhờ anh băng bó giúp tôi đâu, tự anh muốn làm cả đấy chứ! – nó nhìn Phi với vẻ khó hiểu
- Ok ok! Coi như tôi nhờ em, vì tôi không có người yêu nên mới khổ thế này đấy, đi nhanh kẻo vào tiệc bây giờ!
Nó nhắm mắt thở dài một cái, cứ coi như là giúp người trong cơn hoạn nạn . Dù đã đối xử hơi tàn nhẫn với bạn thân của nó nhưng không hiểu sao nó cảm thấy Hải Phi không phải là người xấu, đôi lúc nó không đủ niềm tin vào cảm giác của mình nữa.
Hải Phi dẫn nó đến một buổi đại nhạc tiệc lớn trong khuôn viên nhạc viện thành phố, mọi thứ được trang trí rất lung linh và bắt mắt, một sân khấu hoành tráng như sàn diễn chuyên nghiệp nằm ngay chính giữa, xung quanh là những chiếc bàn tròn với những cái ghê được bài trí bằng một tấm vải trắng muốt đính một chiếc nơ đỏ xinh xinh, trông tất cả đều rất dễ thương.
Khi nó gặp Hải Phi với tâm trạng không mấy thoải mái thì không kịp để ý hôm nay anh ta ăn mặt cực kì lịch lãm, khác hẳn với ngày thường… một bộ veston màu đen bên ngoài một chiếc áo sơ mi trắng kiểu lạ… trông chẳng khác nào một người mẫu thứ thiệt, thực sự ra anh ta không đến nỗi tệ nhưng vì ác cảm ban đầu nên nó không nhận thấy được vẻ đẹp của Hải Phi mà thôi.
Sau khi đi cất xe, Hải phi dẫn nó vào trong.
- Này! Em tính đi chân đất và cầm giày như thế vào trong đó à? - Hải Phi nhìn xuống cái chân trần của nó
- Ơ …quên mất! – nó bối rối cho giày xuống nền rồi đưa chân xỏ vào, nhưng đây là giày cao gót, không phải sandan nó đi ngày thường nên phải dùng tay hỗ trợ với xỏ vào được, nó đành phải cúi xuống nhưng chiếc váy ngắn thực sự bất tiện cho việc này.
- Đứng yên đó! - Hải Phi ra lệnh.
Nó đứng như trời trồng khi nhìn thấy Hải Phi khuỵu xuống dưới chân nó.
- Đưa một chân đây!
- Ơ …
Nó làm theo, Hải Phi cầm chân nó rồi nhẹ nhàng đưa giày vào, tất cả mọi người xung quanh đều đứng lại nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ… nó như công chúa lọ lem, một lọ lem thời đại mới.
- Xong rồi! đưa chân kia đây!
- Anh… họ đang nhìn kìa! – nó vừa dùng tay che mặt vừa cúi xuống nhăn nhăn
- Đưa đây!
Nó làm theo như rô bốt, thế là đôi giày đã nâng nó lên được một khúc…
- Đi thôi! - Hải Phi cầm tay nó lôi đi, những ánh mắt xung quanh vẫn thôi không tha cho nó.
Có khá nhiều cô sinh viên xinh đẹp nhìn nó với ánh mắt hình viên đạn, nó thực sự không hiểu vì sao lại như thế, cuộc hành trình của nó trong tay của Hải Phi là một tâm điểm của buổi tiệc này.
- Tại sao ai cũng nhìn tôi vậy? Chẳng lẽ họ biết tôi không phải là sinh viên? – nó lo lắng hỏi Hải Phi
- Không phải thế!
- Nhưng …
- Cứ im lặng và đi theo tôi!
Hòa mình vào buổi tiệc, nó và anh chàng ngồi ở bàn giữa, xung quanh toàn là những gương mặt lạ hoắc nhìn nó săm soi
- Hải Phi, đây là ai thế, sao tôi chưa thấy cậu giới thiệu lần nào cả??? - một anh cất tiếng hỏi
- Tất nhiên là cậu không biết rồi! Bạn gái chính thức của tôi!- anh chàng cười
- Em nào mà lọt được vào mắt xanh của hoàng tử nhạc viện thế? - một giọng nữ cất lên đầy vẻ mỉa mai
- Này bạn! Ăn nói xin lịch sự một chút, đừng có dùng đại từ “em” để gọi tôi! – nó bực mình “chọi” lại, nó dị ứng với những cách xưng hô khiếm nhã như thế.
- Oh! Cô em này cá tính thật! – anh chàng lúc nãy trầm trồ còn cô sinh viên kia đắng họng không nói được gì.
Nó nhìn anh sinh viên với vẻ mặt không vui.
- Oh oh, xin lỗi, không phải là cô em! Anh sorry! – anh chàng hoảng hốt
Nó bực mình ngồi vòng tay nhìn sang một phía khác, Hải Phi không nói gì, nhìn nó vởi vẻ hài lòng.
Buổi tiệc bắt đầu, tiếng nhạc inh ỏi nổi lên khiến nó cảm thấy nhức đầu, những bài hát quen thuộc của giới trẻ được những giọng ca tài năng của nhạc viện thể hiện, nó thích thú lắng nghe nhưng vẫn nghe tiếng xì xầm xung quanh.
“ Con nhỏ đó là ai thế? Bạn gái mới của Hải Phi à? Nhìn lạ hoắc, hình như không phải trường mình? Trông cũng xinh đấy nhỉ? Nhìn thú vị đấy chứ! Lọt vào mắt hoàng tử thì tất nhiên không phải tầm thường rồi! …v.v…”
Nó lấy tay lôi lôi áo Hải Phi:
- Sao tôi thấy người khác cứ nhìn mình hoài à, sao anh bảo anh không có bạn gái, hay là nhiều quá nên không biết chọn ai mới lôi tôi ra hả?
- Nghĩ sao cũng được! - Hải Phi cầm lấy tay hắn rồi nắm chặt, mắt hướng lên sân khấu.
- Ê! Làm cái gì thế? Thả tay ra coi! – nó giật giật.
- Làm thế này mới khiến họ tin được chứ? ngồi yên đi!
Nó không chịu, giật cho bằng được tay mình ra khỏi tay anh ta.
Tiếng người dẫn chương trình oang oang:
- Hôm nay chúng ta sẽ được thưởng thức một tiết mục đặc biệt đến từ sinh viên Hoàng Hải Phi với biệt danh “hoàng tử nhạc viện” cùng bài hát “Vì yêu”.
Tiếng vỗ tay cùng tiếng la hét ầm ầm khiến nó ngạc nhiên, ánh đèn sân khấu chiếu thẳng vào bàn của nó, Hải Phi bình thản đứng dậy, nhìn nó cười rồi bước lên sân khấu… nó cứ tròn mắt nhìn theo… nó không ngờ anh ta lại là người nổi tiếng như thế!
- Hôm nay tôi muốn trình bày bài hát này để gửi đến em, với một lời xin lỗi chân thành cho tất cả những gì đã xảy ra, tôi muốn bắt đầu với em một cách thực sự và nghiêm túc...
Đó là những gì mà Hải Phi đã nói… nhìn thẳng nó mà nói… nó không nghĩ được gì… người cứ như trên mây… tiếng la hét vỗ tay xung quanh cũng không khiến nó bình tĩnh trở lại được… lần thứ hai trong cuộc đời… nó được nhận một lời tỏ tình “trực tiếp”.
Anh ta hát rất tuyệt vời, đúng là sinh viên nhạc viện có khác… nhưng nó không nghe được gì cả, trong mắt nó chỉ còn là ánh nhìn của Hải Phi, một cái nhìn khiến nó rơi vào tình trạng “mất tinh thần”!
Bỗng nhiên anh chàng đưa một tay ra giống như đang chờ đợi nó tiến lên sân khấu… nó thẫn thờ không hiểu liền lấy tay chỉ vào mặt mình với ý hỏi là “đang ám chỉ nó hả”, những người ngồi xung quanh thấy nó còn thẹn thùng liền chạy đến lôi nó đứng dậy và đẩy lên sân khấu khiến nó bối rối vô cùng.
Nó dần dần tiến lại gần sân khấu - nơi Hải Phi đang đứng , chỉ còn một chút nữa thôi… nó sẽ chạm bàn tay đó.
- Cẩn thận!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Chap 14: Những tai nạn bất ngờ
Đó là những gì nó nghe được sau khi bị ngã lăn ra nền, Hải Phi đang ôm nó, không khí náo loạn cả lên, một trong những chiếc đèn sân khấu bài trí hai bên đã rơi xuống trúng ngay chỗ nó đứng và Hải Phi đã kịp thời nhảy xuống bảo vệ cho nó, cũng may cả hai đều không bị gì, nó hoảng sợ nhìn gương mặt Hải Phi…
- Có sao không? Có bị gì không? - tiếng những người xung quanh
Hải Phi được mọi người đỡ dậy, tay vẫn nắm chặt tay nó, hình như anh ta đã bị thương ở tay trong lúc đỡ cho nó….
- Anh không sao chứ? – nó chạy đến bên Hải Phi mặt toát đầy mồ hôi.
- Không sao! Em có bị thương không?
- Không! Đưa tay tôi coi! – nó cầm lấy cánh tay của Hải Phi rồi xăn ống tay áo lên, một vết trầy khá dài, máu đã bắt đầu rỉ ra…..
- Đưa cậu ta vào phòng y tế! - tiếng của một thầy giáo cất lên
Nó cùng Hải Phi vào phòng y tế, vết thương không phải nặng nên cũng khiến mọi người yên tâm, dù chưa từng một lần băng bó vết thương nhưng nó vẫn lấy thuốc, bông băng rửa vết thương và băng bó cho anh ta, mọi người tản ra hết ngoài kia để xem xét tình hình dàn đèn, chỉ còn lại nó và Hải Phi trong phòng y tế.
- Á…. - Hải Phi nhăn mặt, có lẽ nó hơi mạnh tay.
- Xin lỗi! – nó nhắm mắt tỏ vẻ trách móc bản thân – tôi sẽ nhẹ tay hơn!
- Em không làm y tá được rồi, kiểu này chỉ có hại bệnh nhân thôi! - Hải Phi trêu
Nó không để ý đến lời trêu chọc đó nữa mà chỉ chăm chăm nhìn vào vết thương trên cánh tay của Hải Phi, nếu không có anh ta chắc nó sẽ… nó không dám nghĩ tiếp, mọi việc xảy ra thật quá sức tưởng tượng
Sau một hồi vật vã cuối cùng nó cũng hoàn thành mặc dù đường băng không được đẹp lắm nhưng cũng là cả tấm lòng của nó.
- Cũng không đến nỗi tệ! - Hải Phi nhìn vào cánh tay
- ….
- Sao em im lặng thế! đến giờ vẫn còn sợ hả? trời đất! – anh chàng tỏ vẻ ngạc nhiên
- ….
- Có lẽ ông trời thấy thành ý của tôi chưa đủ nên không cho em cầm tay tôi lúc đó, đúng là cái gì cũng phải phụ thuộc vào ý trời! - Hải Phi nói như nghiệm ra, đầu lắc lắc
- …..
- Em tính cấm khẩu à? chẳng lẽ em đang trách tôi đã dẫn em đến đây để gặp phải tai họa này… tôi đã trả giá rồi này, em có bị cái gì đâu! - Hải Phi trách
Nó ôm chầm lấy Hải Phi, một hành động theo phản xạ, khiến Hải Phi bất ngờ
- Cảm ơn anh! nếu không có anh chắc tôi không còn ngồi ở đây mất! – nó thút thít
- Em không trách tôi là được rồi! - Hải Phi mỉm cười
Nó chợt thấy mình đang thực hiện một hành động quá trớn liền thả ngay Hải Phi ra .
- Tối rồi! Làm sao mà về bây ?
- Thì tôi chở em về! có thế mà cũng hỏi! - Hải Phi cười
- Tay anh thế kia làm sao mà cầm lái?
- Thì tay kia, con người có hai tay làm gì? - Hải Phi vặn vẹo
- Nguy hiểm! – nó tỏ vẻ lo lắng
- Thế em thấy tôi nguy hiểm hơn hay mấy ông xe ôm nguy hiểm hơn?
- Chả liên quan gì đến nhau cả!
- Sao không? Nếu tôi không đưa em về thì chỉ còn nhờ xe ôm thôi!
- ….
- Về chưa?
- Về!
Thế là hai người ra lấy xe, Hải Phi có vẻ vẫn còn đau tay, nó leo lên xe ngồi mà lòng nóng hơn lửa đốt .
Chiếc xe từ từ lăn bánh.
Có lẽ vì đau tay nên Hải Phi lái xe chậm hơn, nó cũng chỉ mong thế thôi.
- Tới nhà tôi rồi!
- Oh la la, em cũng thuộc dạng tiểu thư sao? - Hải Phi nhìn căn biệt thự rồi thốt lên
- Không phải! đây là nhà họ hàng! – nó giải thích
- Thế sao? Thôi! Tôi về đây! Chúc em ngủ ngon, bắt đầu từ đây hãy mơ về tôi nhé! – anh ta nháy mắt rồi rồ ga chạy đi.
Nó cười, tiến đến cổng và bấm chuông, tiếng chị osin oang oang, cánh cổng mở ra, nó bước vào, đồng hồ điểm 9h tối, không phải là muộn.
- Bác Nhu đâu rồi chị? – nó nhìn chị osin đang cọ rửa bếp ga
- Bác đi ngủ rồi! Hôm nay làm việc chắc mệt nên rứa!
- Thế à! À! Còn cơm không chị? – nó thấy đói
- Tui biết thế nào cô chủ cũng đói nên có để dành nơi á! Cô chủ lên thay đồ rồi xuống đây tui dọn cho mà ăn! Mà hôm nay sinh nhật ai mà cô chủ ăn mặc đẹp thế? - chị osin liến thoắng
- À … một người bạn thân… thôi tôi lên thay áo quần đây!
Lên lầu, nó nhìn sang phòng Thái, cửa vẫn đóng im ỉm, không biết cậu nhóc đã ngủ hay chưa. Nó dự định đến gõ cửa nhưng lại thôi, không nên gặp cậu ta lúc này.
Nó ngồi ăn cơm một mình, chị osin chốc chốc lại hỏi đủ thứ chuyện khiến nói trả lời đến mỏi miệng
- À! cậu chủ chưa ăn cơm! - chị osin như nhớ ra điều gì
- Hả? Chưa ăn cơm?
- Cậu chủ không thích ăn cơm một mình, mấy hôm ni bà chủ bận việc công ty nhiều nên hay về trễ, thường ngày có cô chủ ngồi ăn cùng, hôm nay cô chủ cũng đi luôn nên cậu bỏ bữa.
- Thật là…
Nó bỏ chén cơm xuống bàn rồi chạy lên lầu gõ cửa phòng Thái cộp cộp.
Gõ đến đau tay mới thấy tiếng mở cửa, Thái nhìn nó vẻ mặt phờ phạc:
- Làm gì thế?
- Xuống ăn cơm! – nó nói rành mạch
- Tôi không rảnh để đùa lúc này! – Thái định đóng cửa lại
- Xuống ăn cơm với tôi, tôi không quen ăn một mình!
- Cậu đi tiệc tùng nó nê rồi sao còn về nhà ăn cơm nữa làm gì. – Thái giọng hờ hững
- Có xuống ăn không ? – nó chống hông
- Không! – Thái trả lời trống không rồi quay mặt vào trong
- Không ăn cũng phải ăn! – nó cầm tay Thái lôi ra ngoài khiến cậu nhóc không kịp phản ứng
Nó lôi tuột Thái xuống cầu thang dẫn đến bàn ăn rồi ấn Thái ngồi xuống trên ghế.
- Chị ơi cho Thái một chén cơm! – nó nhìn vào bếp gọi lớn
- Này! cậu khùng à? Đã nói là tôi không ăn! – Thái nhất quyết từ chối
- Tôi biết cậu chưa ăn tối, tôi cũng chưa ăn, suy ra chúng ta sẽ cùng ăn. Ok? – nó nhìn Thái
- Cậu đói thì tự đi mà ăn, tôi không…. – Chưa nói hết câu Thái đã bị nó nhét nguyên muỗng cơm vào miệng.
- Cậu bắt đầu nói nhiều hơn tôi rồi đấy! – nó cho muỗng cơm tiếp theo vào miệng nhai nhồm nhoàm trước cái mặt ngơ ngẩn của Thái.
- Cậu thật là…
Thế là cả hai đứa ăn cơm, nó ăn hai chén còn Thái ăn đến 3 chén .
- Nè! Không phải cậu không đói sao? – nó cười trêu nhìn Thái
- Không đói nhưng thấy cách cậu ăn cũng phải đói thôi! – Thái chống chế
- Oh oh! Tôi hiểu! Ăn no rồi cũng hết giận tôi luôn chứ??
- Giận cái gì chứ? Buồn cười! – Thái ra vẻ không biết gì cả
- Vậy là không giận tôi hả? Thế thì tốt! – nó cười tít mắt chạy lại tủ lạnh lấy hai hộp sữa chua
- Nè! Ăn đi! – nó chìa một hộp cho Thái
- Làm gì nữa, cậu ăn không biết mỏi miệng à?
- Đừng nói kiểu đó, hôm nay vì cảm thấy có lỗi với cậu nên tôi sẽ cố gắng nín nhịn hết, buổi tối nếu ăn sữa chua sẽ rất tốt cho dạ dày! – nó “thuyết giảng”
- Tôi chưa nghe thấy chuyện đó bao giờ! – Thái nhún vai nhưng cũng cầm lấy hộp sữa.
Nó dùng tay mở nắp hộp sữa chua nhưng không biết thế nào vẫn chẳng lột được, thường ngày chỉ cần một lực nhẹ nó đã có thể mở ra rồi, nó bực mình lấy tay giựt một cái thật mạnh.
- Đưa đây! – Thái không chịu nỗi đành lên tiếng rồi lại gần nó lấy hộp sữa chua
Đúng lúc đó thì nguyên hộp sữa bay thẳng vào mặt Thái khiến cậu nhóc được dưỡng da một cách bất đắc dĩ.


Powered by Xtgem.com
© Copyright Truyencapnhat.SextGem.Com
Wapsite thuộc hệ thống Wapnhipsong.net
WAP DOC TRUYEN