watch sexy videos at nza-vids!

WAP ĐỌC TRUYỆN HÓT NHẤT VIỆT NAM


kênh truyện - đọc và chia sẻ truyện

* Bạn đang truy cập vào Truyencapnhat.Sextgem.Com wapsite đọc truyện teen hay,tiểu thuyết teen full và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Chiến Thần Online Chiến Thần Online
Game hạng nặng, đồ họa khủng. Đánh quái, làm nhiêm vụ, cày level. (Hỗ trợ Java/ Android)
Converter: ss Meoconlunar (Tangthuvien)
Độ dài: 10 chương dài
Thể loại: Hiện Đại
Nguồn: Forum Zing

Văn Án:

Khi đi giao hàng mà cô bán qua mạng thì gặp phải sự cố nhà hàng bị người ta ném bom

Đại nạn không chết, vận khí cô thật tốt…… Ân, cũng quá tốt rồi đi,

Nhưng vì sao sau khi tỉnh lại, cô đã trở thành bà xã của một tổng tài kiêm mẹ của một đứa nhỏ?

Bác sĩ thực đơn giản ra một kết luận ── cô mất trí nhớ ,

Trong đầu cô không hề bị chấn động, tất cả chuyện cũ kể cả chút việc nhỏ cũng chưa hề quên a!

Nhưng là người đàn ông này cứ khăng khăng anh ta là ông xã của cô, còn có hôn thú cùng ảnh chụp làm bằng chứng,

Gặp quỷ sao, bộ dạng bà xã anh ta trong ảnh giống cô như đúc nha,

Cái này cũng không nói, đến cả tên, ngày sinh cũng là giống nhau!

Xong rồi, từ lúc nào cô đã vụng trộm xuất hiện ra một gia đình thế,

Lại còn là cái loại người không có trách nhiệm, không có tình yêu chỉ yêu vị trí bà chủ của một gia đình danh giá?!

Có một ông xã nhìn thấy cô mà giống như nhìn thấy kẻ thù, đứa con thì sợ cô giống như sợ cọp mẹ,

Vì thế cô đã xuất ra toàn bộ tình cảm của người mẹ để yêu thương đứa trẻ nhỏ, toàn lực phụ giúp công việc cho ông xã,

Như vậy là có thể chứng minh cô thật sự không phải nữ chủ nhân thật của ngôi nhà này rồi chứ, ngô, vẫn không tin sao?

Được rồi, vậy cứ để ông xã “Kiểm nghiệm” ở trên giường đi, cô vẫn còn là “Nguyên vẹn” Nha……
Tiết Tử

Ánh mặt trời buổi sớm xuyên thấu qua cửa sổ chiếu vào bên trong phòng khách của một biệt thự xa hoa, người hầu mặc áo trắng vẫn còn đang quét tước phòng, lúc này, một người đàn ông trẻ tuổi mặc đồ thể thao đi từ cửa vào, trên trán hắn rõ ràng vẫn còn mồ hôi chưa lau đi, khí sắc hồng nhuận, xem ra tinh thần vô cùng tốt.

-Buổi sáng tốt lành, thiếu gia. Quản gia Trung bá cung kính ân cần hỏi thăm hắn.

Hắn gật đầu xem như là chào hỏi, bước về phía sô pha trong phòng ngồi xuống.

-Thiếu gia, đây là báo hôm nay. một tiểu nữ giúp việc một thân đeo tạp dề cung kính đem báo để tới trước mặt hắn.

Hắn cầm lấy báo, bắt đầu xem, người hầu lại lập tức đưa cà phê lên, hắn vừa uống vừa xem, giống như ưu nhàn, nhưng tầm mắt lợi hại lại xem đúng tin tức quan trọng nhất.

Trong chốc lát, trên thang lầu tạo hình chữ T cổ điển rất khác biệt xuất hiện một người phụ nữ tóc dài mặc váy tơ tằm màu trắng, chậm rãi đi xuống lầu.

Cô có được một dáng người thon dài mảnh khảnh, một đầu tóc nhuộm thành màu đỏ như lửa chói mắt, vừa mô đen lại tao nhã bước về phía phòng khách, tuy là sáng sớm, nhưng trên ngũ quan xinh xắn của cô đã đủ mọi màu sắc của đồ trang điểm, cả người tản ra từng trận vị nước hoa nồng đậm.

- Buổi sáng tốt lành, thiếu phu nhân. Trung bá nhìn thấy cô thì hơi hơi hạ thấp người chào hỏi.

Cô nghe thấy tiếng nhưng không hề hưởng ứng, ngạo mạn hướng thẳng phía trước mà đi, hai mắt từ đầu tới đuôi chỉ nhìn chằm chằm người đàn ông ngồi trên sô pha.

-Young, tối hôm nay phu nhân chủ tịch tập đoàn Hoa Thái muốn tổ chức yến tiệc sinh nhật ở Quân Duyệt, nếu hôm nay anh tan tầm sớm một chút……
-tốt hôm nay công ty phải họp, không có thời gian.Ánh mắt hắn thủy chung nhìn chằm chằm tờ báo, ngay cả mắt cũng lười liếc nhìn cô một cái.

- Lần trước em bảo anh cùng em tham gia buổi triển lãm châu báu của phu nhân tổng tài tập đoàn Tống thị, anh cũng nói công ty phải họp, lần này cũng như vậy, vì sao mỗi lần em hẹn anh thì anh đều không có thời gian vậy?
Giọng điệu hắn lạnh lùng nói:- Tôi thật sự không có thời gian. Vẫn là không nâng mắt nhìn cô.

Cô tức giận, mân khóe miệng vọt tới trước mặt hắn, thô lỗ đoạt lấy báo trong tay hắn,- Em mặc kệ, hôm nay bất luận như thế nào anh cũng phải cùng em đến tham gia cái yến tiệc sinh nhật kia.Rốt cục người đàn ông hơi hơi ngẩng đầu, ngũ quan tuấn mỹ bức người vẫn duy trì một thái độ thờ ơ
Trả lại báo đây cho tôi. Ngữ khí bình thản giống như khoảng lặng trước cơn giông.Cô thấy thái độ lãnh đạm này của chồng, nhất thời chịu không nổi kích thích khóc lóc om sòm lên, dùng tay xé nát tờ báo,
- Em không trả, trừ phi anh đồng ý tối hôm nay đi cùng em……
- Tôi đã nói rồi, tôi không có thời gian. Người đàn ông nhíu đôi mày anh tuấn, giọng điệu thập phần không kiên nhẫn. Câu này không biết hắn phải nói bao nhiêu lần nữa cô mới hiểu được?

- Không có thời gian? Anh lúc nào cũng không có thời gian, chúng ta kết hôn suốt bảy năm, Âu Cánh Thần, rốt cuộc là anh đã làm chồng người ta như thế nào? Tiếng chất vấn bén nhọn chói tai, những người hầu đang bận rộn ở đó cũng đều có biểu tình giả vờ có tai như điếc, chuyện khắc khẩu như vậy cơ hồ mỗi ngày đều trình diễn, bọn họ đã thành thói quen rồi.

Nhìn tờ báo đã thành mảnh vụn, người đàn ông có thân hình cao lớn kiện mỹ từ sô pha đứng lên, mặt không chút thay đổi lướt qua bên người vợ, xoay người đi lên lầu.

- Anh muốn đi đâu?
Cô ở phía sau hắn gào thét.

- Tắm rửa. Chỉ ngắn gọn hai chữ, không mang theo tia độ ấm nào.

Cô không cam lòng đuổi theo đến, đa nghi mà chất vấn,
-Không phải anh có người phụ nữ khác ở bên ngoài đó chứ? Không phải anh rất muốn một cước đá tôi ra khỏi cái nhà này sao? Tôi biết anh chưa từng yêu tôi, nhưng Âu Cánh Thần, tôi nói cho anh biết, anh đừng vọng tưởng sẽ ly hôn được với tôi, cho dù chết, tôi cũng phải chiếm lấy vị trí thiếu phu nhân của nhà họ Âu này, đời này anh đừng mơ tưởng thoát khỏi tôi……
- Đủ rồi, Angel!- Hắn lãnh khốc nhìn cô một cái,
- Nếu cô còn muốn tiếp tục ở lại trong cái nhà này, thì hãy chừa chút tôn nghiêm cho chính mình đi.
Cô kích động phản bác,
- Là anh làm tôi không giữ được tôn nghiêm, tôi có ngày hôm nay còn tất cả không phải đều là nhờ anh ban tặng…… Người đàn ông căn bản cảm thấy ngay cả liếc nhìn cô thêm một cái cũng đều dư thừa, nên mặc cô giống như người đàn bà chanh chua đứng đó rống to còn mình thẳng một mạch rời đi.

-Âu Cánh Thần, tôi hận anh!Tiếng oán hận bén nhọn quanh quẩn trong phòng khách xa hoa, nhóm người hầu vụng trộm đánh giá nữ chủ nhân không khống chế được kia, thiếu phu nhân của bọn họ thật sự rất đẹp, nhưng trong cái đẹp lại tràn ngập ngạo mạn cùng vênh mặt hất hàm sai khiến làm người ta chán ghét.

- Nhìn cái gì, tiếp tục làm việc cho tôi!- Cô đem tức giận của mình trút lên người những người hầu không liên can bên cạnh.

Mọi người không dám nhiều lời một tiếng, nhất thời những người vừa nhìn không chớp mắt bây giờ cũng không dám lại liếc nhìn cô thêm cái nào, đỡ phải đợi lát nữa tai bay vạ gió lại hướng tới.

Lúc Angel đang đầy mình lửa giận không có chỗ phát thì một cái cậu bé đang từ phòng mình đi ra, hướng về phía phòng khách dưới lầu đi tới, ngũ quan xinh đẹp hoàn toàn là phiên bản của Âu Cánh Thần.

Cậu bé nhìn thấy vẻ mặt mẹ thần sắc không tốt thì hơi chần chừ, trong lòng dâng lên một cỗ xúc động rất muốn lập tức xoay người trở về phòng, nhưng không còn kịp rồi, cô đã nhìn thấy cậu bé, tức giận tà nghễ cậu.

- Thằng nhóc thối, mày câm điếc sao? Nhìn thấy tao sao không chào hỏi?
- Mẹ, chào buổi sáng.
- Cậu bé bị quát thì cứng ngắc gật gật đầu, muốn lướt qua cô để đi vào phòng bếp.
Nhưng mà, Angel tựa hồ là tìm được bao cát trút giận, cũng không quan tâm đó vẫn là một đứa bé sáu tuổi, là đứa con chính mình đã mang thai 10 tháng sinh ra, một cái tát liền hướng lên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp
–ba! cậu bé co rúm lại, muốn tránh, lửa giận của cô càng lớn hơn, vừa tức giận vừa cảm thấy khoái ý, đánh vào khuôn mặt quá giống chồng cô thế này, thật giống như đang trút giận lên bản thân hắn ta…… Cô kéo lỗ tai con mình,
- Mày thật sự là giống y như ba mày chọc người ta chán ghét! Cậu bé nhịn đau xuống, quét mắt về phía mẹ mình, trong con ngươi tất cả đều là hận ý.

Angel quả thực không thể chịu đựng được con nhìn cô như vậy…… Vì sao hai cha con này đều cùng một dạng, đều có một loại ánh mắt giống như đang nhìn một sinh vật nào đó rất đáng ghét, khiến phẫn nộ đã chiếm hết lý trí của cô mà giống như nổi cơn điên trách cứ con mình.

Người hầu thấy thế muốn nhúng tay cũng không dám, Trung bá thấy nữ chủ nhân bắt đầu giáo huấn con càng ngày càng quá mức, rốt cục nhịn không được mở miệng khuyên can.
-Thiếu phu nhân, được rồi, được rồi đừng đánh nữa, tiểu thiếu gia chỉ là một đứa nhỏ a……
- Cút ngay! Nó là con tôi, tôi muốn đối đãi với nó như thế nào là chuyện của tôi, tất cả các người đều cút sang một bên hết cho tôi!
Đứa bé đáng thương, khi ba cậu lại hiện thân lần nữa, ngăn người mẹ bệnh tâm thần của cậu lại thì hai gò má cùng lỗ tai của cậu đã sớm sưng đỏ không chịu được, trong hốc mắt cậu mang nước mắt trốn trở về phòng để người hầu bôi thuốc cho cậu, trong lòng không ngừng nghĩ, nếu, cậu không có người mẹ này thì thật tốt biết bao……
Chương 1.1

-Trầm tiểu thư, đây đều là hàng mới của năm nay nga, nhất là cái váy Lace hồng nhạt này, còn có cái áo khoác Glan này, mặc lên người con mèo yêu quý của cô nhất định thực đáng yêu .Trong một nhà hàng xa hoa, Thu Thủy Tâm bày hết những kiệt tác của mình lên bàn, nước miếng tung bay giới thiệu với nữ khách hàng ngồi đối diện, nữ khách hàng ung dung ngồi với dáng vẻ sang trọng, trong lòng ôm một con mèo Ba Tư béo mập màu trắng.

Cô mở một cửa hàng bán trang phục cho vật cưng trên Internet, là chủ tịch kiêm giám đốc, là người thiết kế kiêm thợ may và cũng kiêm luôn nhân viên cửa hàng, hy vọng một ngày có thể mở rộng thành một cửa hàng thật sự ở ngoài, sau đó tuyển thêm vài người…… Ai, nhưng đừng nghĩ cô tự tay may quần áo mà hàng không được tốt nha, cô có thể cam đoan rằng những tác phẩm của cô mỗi một bộ đều là hàng tinh xảo nha.

Hai người hẹn gặp mặt trong sảnh của một nhà hàng Tây cao cấp, vì đạt thành vụ làm ăn với vị khách hàng lớn này, cô đã vét hết tất cả hòm bảo bối của mình để mang đến .

Trầm tiểu thư nhìn thấy mấy trang phục quần lót siêu đáng yêu này, yêu thích đến không nỡ buông tay mà lấy từng cái từng cái ướm tới ướm lui ở trên người con mèo yêu quý của mình.

Thu Thủy Tâm càng thêm ra sức quảng cáo những trang phục quần lót, quần, váy đến những đôi giày nhỏ, mũ quả dưa, còn có một đống ba lô nhỏ đáng yêu cho vật cưng, trong lòng đang tính toán, nếu hôm nay những quần áo mang đến đây mà Trầm tiểu thư đều thích, ha ha, vậy quả thực cũng gần bằng nửa tháng làm công rồi.

- Đều thực không tồi, được rồi, tất cả những thứ hôm nay cô mang đến tất cả tôi đều…… Thu Thủy Tâm nghe vậy hưng phấn chỉ thiếu chút nữa là không nhảy dựng lên hoan hô, nụ cười trên mặt cô đã rộng đến mang tai rồi.

Khi đang định mở miệng nói lời cảm tạ thì cách đó không xa lại truyền đến một trận tiếng ồn xôn xao, có người thét chói tai ---Chạy mau a, có bom……- Bom? Thu Thủy Tâm kinh hãi hoảng sợ từ trên ghế nhảy dựng lên, Trầm tiểu thư cũng sợ tới mức sắc mặt trắng bệch.

Chỉ thấy trong nhà hàng nhất thời hỗn loạn thành một đoàn, kêu la, chạy trốn, cái bàn bị va chạm cũng lệch đi lung tung, mỗi người vội vã hướng cửa chính mà chạy đi, làm cửa chính của nhà hàng chật như nêm cối.

Đám người nhiễu loạn như thế, con mèo yêu quý của Trầm tiểu thư cũng không chịu yên, không ngừng giãy dụa muốn thoát khỏi sự ôm ấp của chủ nhân.「 Bảo bối đừng sợ, mẹ sẽ mang con rời khỏi nơi này.」 Trầm tiểu thư vội vàng trấn an con mèo yêu quý, rồi cũng chạy về phía đám đông mà ra ngoài.

-Uy…… Uy…… Trầm tiểu thư, cô không cần đám quần áo này nữa sao? Thu Thủy Tâm kêu, một bên dùng tốc độ nhanh nhất để bỏ tất cả tâm huyết của mình trên bàn vào trong túi xách.

Bên cạnh không ngừng có người chạy qua, vài lần thiếu chút nữa cô đã bị đụng ngã, biết rõ không nên để ý những món đồ ngoài thân này, nhưng mà mỗi một bộ quần áo đều là hao phí rất nhiều công sức của cô mới hoàn thành xong, cô thật sự không nỡ bỏ lại.

Đúng lúc này, bên tai truyền đến một tiếng vang chói tai, ngay sau đó, dưới chân chấn động, cô cảm thấy mình thiếu chút nữa đã ngã văng ra ngoài.

Quả nhiên có bom!

Rốt cuộc cô bất chấp những trang phục vật cưng còn chưa kịp thu xong mà theo đám người nghiêng ngả lảo đảo chạy về phía cầu thang.

-Phanh! tiếng nổ mạnh thứ hai truyền đến, lần này âm thanh càng gần, đám người càng thêm thét chói tai không thôi, cô không cẩn thận va vào một người, té ngã trên đất, đồ trong túi cũng rớt ra ngoài, rơi *** khắp nơi, mà người va vào cô cũng vô cùng chật vật, túi xách quý giá rơi trên mặt đất cũng bị người ta giẫm tới giẫm lui

-Uy, cô mù sao, ra đường không mang theo mắt à? đối phương vừa mở miệng liền mắng.

Thu Thủy Tâm cũng bất chấp rằng không phải lỗi của cô, mà chỉ vừa kiểm tra hàng hóa vừa liên thanh giải thích.

Lại truyền đến một tiếng nổ mạnh chói tai, nhà hàng bị cháy, cô nghĩ rằng chạy trối chết quan trọng hơn, cũng quản không được mấy thứ này nữa, ngẩng đầu lên đang muốn nói một tiếng với đối phương, không dự đoán được sau khi nhìn thấy người phụ nữ kia cô hoàn toàn giật mình đến ngây ngẩn cả người — Ông trời! Gương mặt này……người phụ nữ kia cũng ngâyngốc, nhưng lúc này thật sự không phải thời cơ thích hợp để hỏi, trong nhà hàng lại truyền đến tiếng nổ mạnh làm người ta sợ hãi, hiện trường cũng trở nên vô cùng đáng sợ, tất cả những đồ vật thủy tinh đều bị rơi vỡ, Thu Thủy Tâm theo phản xạ cầm lấy túi xách che ở trên đầu để bảo hộ chính mình, nhưng không còn kịp rồi, trên lầu đã bị xung lượng nổ mạnh làm vách tường của phòng bên cạnh vỡ vụn ra, những vật liệu gỗ, vôi vữa như mưa ào ào rơi xuống.

Cô cũng tránh không được mà bị đánh trúng, chịu đựng đau, liều chết mà chạy xuống, nhưng không đợi cô chạy được đến phạm vi an toàn thì một tiếng nổ thật lớn lại vang lên — cô có cảm giác cái gáy rất đau, trước mắt tối sầm, giây tiếp theo liền mất đi tất cả tri giác.

- Âu phu nhân bị gãy xương chân, gáy bị va đập mạnh, trên người cũng có không ít da bị trầy, vết thương bên ngoài tuy nhiều nhưng hẳn là không có gì trở ngại, chỉ cần tĩnh dưỡng một thời gian ngắn, rất nhanh có thể hồi phục .
- Ân. Một giọng nói lạnh lùng lọt vào lỗ tai của Thu Thủy Tâm, trong ý thức hỗn độn của cô giãy dụa muốn mở hai mắt ra, nhưng hai mí mắt phảng phất như bị nhựa cao su dính lại, căn bản không thể khống chế.

-Vì sao cô ấy còn chưa tỉnh lại? Lại là tiếng nói cực kỳ lạnh như băng , nghe qua thì tuổi còn trẻ nhưng sự không kiên nhẫn trong giọng nói lại khiến cho lòng của cô co rụt lại.

-Đây là chỗ bị thương phiền nhất trên người cô, gáy của Âu phu nhân đã bị va chạm mạnh, xuất hiện chút máu bầm, hẳn là não bị chấn động sẽ để lại di chứng, trước mắt chỉ có thể quan sát kỹ lưỡng…… là ai đang nói chuyện vậy?

Thu Thủy Tâm cố gắng nghe rõ tiếng nói xa lạ đang truyền đến bên tai, đó là ai? Cô bị sao vậy? Vì sao toàn thân từ trên xuống dưới đều khó chịu chết đi được thế này?

-Âu tiên sinh yên tâm đi, Âu phu nhân phúc lớn mạng lớn, có câu cát nhân ắt có thiên tướng, nhất định cô ấy sẽ không có việc gì đâu.- Âu tiên sinh? Âu phu nhân? Ai thế?
Chương 1.2

Rốt cục cô cũng gian nan mở mắt ra được, tầm mắt mơ hồ chậm rãi ngắm nhìn, hết thảy trước mắt trở nên rõ ràng hơn, cô nhìn xung quanh mình đều là các thiết bị chữa bệnh, phía bên phải giường có một cái sô pha tiếp khách nhỏ làm bằng da màu cà phê, còn bên trái là một cửa sổ lớn, rèm cửa sổ xanh da trời che khuất cảnh sắc xinh đẹp ngoài cửa sổ.

Nơi này hẳn là phòng bệnh rồi? Hơn nữa còn lại là loại phòng bệnh đơn rất cao cấp…… Trên sô pha có hai người đang ngồi, trong đó có một người tuổi khá lớn, đeo mắt kính viền vàng, ước chừng trên dưới năm mươi đến sáu mươi tuổi.

Một người đàn ông có vẻ trẻ tuổi, khoảng hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi, tư thế ngồi tao nhã, nửa người trên mặc một chiếc áo sơmi màu đen áo, phía dưới là một cái quần dài cũng màu đen, cả người toàn màu đen khiến thoạt nhìn cả người anh ta đều tràn ngập lãnh ý.

Cô nhịn không được nhìn người đàn ông trẻ tuổi vài lần, đôi mày anh tuấn của anh ta chau lại, đồng tử tối đen giống như hai hồ nước sâu không thấy đáy, ngũ quan sắc nét thâm thúy mê người, phát ra một mị lực cực kỳ hấp dẫn người khác, tựa như bức họa thần thái dương Apollon tuấn mỹ vô song.

Người đàn ông quá tuấn mỹ này là ai? Còn mình vì sao có thể ở nơi này?

Cô cố gắng hồi tưởng, nghĩ đến vụ nổ mạnh trong nhà hàng, trong đầu còn phảng phất truyền đến tiếng nổ đinh tai nhức óc cùng tiếng thét chói tai của đám người, kế tiếp cái gì cô cũng không nhớ rõ .

Đúng lúc này, ánh mắt của người đàn ông trẻ tuổi lơ đãng rơi xuống mặt cô, hai tròng mắt đen tựa như mang theo dòng điện làm toàn thân cô không thoải mái.

- Tỉnh rồi? Anh đứng dậy chậm rãi đi đến bên giường của cô, khóe môi nhếch lên cười như có ý đùa cợt, ngữ khí vẫn là thập phần lạnh như băng,
-Vận khí của cô cũng không tồi, vụ nổ bom tại nhà hàng đã làm chết không ít người, mà cô cư nhiên có thể may mắn sống sót, xem ra ‘người tốt không dài mệnh, tai họa tồn ngàn năm’ những lời này quả nhiên rất đúng.Giọng điệu này của anh ta là sao a? Cô đã làm gì đắc tội với anh ta sao? Hình như bọn họ căn bản ngay cả quen biết nhau cũng không phải cơ mà!Thu Thủy Tâm không hiểu gì mà chớp chớp mắt to, khó hiểu nhìn anh ta, -
-Tiên sinh…… vừa mở miệng, lại phát hiện giọng mình có chút tắc,
- Xin hỏi, anh đang nói chuyện với tôi sao?Âu Cánh Thần khoanh hai tay trước ngực lạnh lùng nhìn cô,
- Tốt nhất đừng nói với tôi rằng cô không biết tôi. Cô khó chịu ho khan vài tiếng, dùng ánh mắt như nhìn thấy quái vật mà nhìn lại anh,
-Tôi có quen anh sao?Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Cô tự nhận trí nhớ của mình rất tốt, nhất là bộ dạng đại soái ca này rất là đẹp mắt làm cho người ta đã gặp qua một lần là không quên được, nếu trước kia cô từng gặp qua anh ta, không có khả năng không có chút ấn tượng nào đối với anh ta.

Âu Cánh Thần híp hai con mắt dừng ở khuôn mặt tiều tụy của người con gái trước mắt, vốn là tóc nhuộm thành màu đỏ như lửa chói mắt không biết khi nào thì nhuộm lại thành màu đen thẳng tắp, trên khuôn mặt xinh đẹp một chút trang điểm cũng không, sắc mặt tái nhợt nhu nhược xem ra tăng thêm vài phần điềm đạm đáng yêu.

Nhưng cho dù cô ta có thay đổi kiểu tóc cùng với không trang điểm, thì anh vẫn nhận ra được bộ dáng của cô ta, rốt cuộc Angel đang muốn đùa giỡn cái gì đây?

-Bác Sĩ Trần , cô ta bị va đập biến thành kẻ ngốc rồi sao? Anh lạnh lùng hỏi bác sĩ.

Bác sĩ Trần đi đến trước mặt Thu Thủy Tâm, hỏi cô mấy vấn đề,
- Âu phu nhân, xin hỏi cô có nhớ rõ tên mình không? Năm nay bao nhiêu tuổi? Nhà ở đâu? Thu Thủy Tâm ngạc nhiên nói,
- Cái gì Âu phu nhân? Ông gọi tôi sao? Ông lầm rồi. Thấy bác sĩ lại gần không biết muốn kiểm tra cái gì, cô theo bản năng muốn tránh,
- Uy, ông muốn làm gì? cô ý định từ trên giường ngồi dậy, nhưng vừa mới động đậy thì phát hiện chân đau muốn chết.

Âu Cánh Thần lạnh lùng lên tiếng,
- Nằm xuống cho tôi! ngữ khí như ra mệnh lệnh.

Cô bị bộ dáng của hắn làm sợ tới mức dừng động tác lại, cẩn thận đem chăn kéo đến tới lỗ mũi của mình,
- Nhưng, nhưng, nhưng…… nhưng mà……ánh mắt của người đàn ông này hung ác đến cơ hồ có thể giết chết người.

-Âu tiên sinh, Âu phu nhân có thể do não bị chấn động, gây nên hiện tượng mất trí nhớ , bệnh trạng cụ thể còn phải chẩn đoán kĩ càng hơn…
- Mất trí nhớ? Cô nhịn không được phản bác,
- Đùa giỡn cái gì vậy, sao tôi có thể bị mất trí nhớ được? Cái gì tôi cũng đều nhớ rất rõ ràng rành mạch! Còn nữa, các người đang nói đến Âu phu nhân là tôi sao? Tôi nhớ rất rõ là tôi không phải nha. Âu Cánh Thần lạnh lùng liếc nhìn cô một cái,
- Đủ rồi Angel, không ai có thời gian cùng cô chơi loại trò chơi mất trí nhớ nhàm chán này đâu. Cô thật cẩn thận hỏi lại:
- Angel…… Là ai? sau khi cô hỏi xong liền nhìn thấy trong mắt người đàn ông trước mặt tràn đầy không kiên nhẫn cùng tức giận, biểu tình xem ra càng hung ác, cô bị dọa đến nuốt nuốt nước miếng, miễn cưỡng mở miệng giải thích,
-Cái kia…… Nếu tôi nhớ không lầm thì tên của tôi hẳn tên là…… Thu…… Thu Thủy Tâm…… Âu Cánh Thần tiếp tục dùng hai tròng mắt lạnh như băng nhìn chăm chú vào cô,
-Nếu tôi cũng nhớ không lầm, tên của một người cùng tôi **** trên giấy đăng ký kết hôn xác thực viết ba chữ Thu Thủy Tâm, chỉ là cũng không biết vì sao cô không thích cái tên này, muốn tất cả những người quen biết cô đều gọi tên tiếng Anh của cô là Angel. Cô há rộng cái miệng nhỏ nhắn, kinh ngạc không thôi,
- Anh vừa mới nói cái gì?**** trên giấy đăng ký kết hôn?? Như vậy…… Anh là…
- Chồng của cô. Anh đùa cợt nói.

-Chồng? Ý anh là…… Cô không thể tin được liền chỉ tay về phía anh, lại chỉ chỉ chính mình,
- Anh là chồng của tôi ?Rốt cuộc người phụ nữ này đang muốn chơi trò gì vậy? Anh không kiên nhẫn trả lời:
-Chiếu theo pháp luật thì đúng là vậy. Ngay khi Thu Thủy Tâm đang khiếp sợ mà nói không ra lời thì cửa phòng bệnh đột nhiên bị đẩy ra, một ông già dẫn theo một cái cậu bé đi vào, cậu bé này có ngũ quan xinh đẹp đáng chú ý thập phần giống với người đàn ông trước mắt này.

Trung bá cầm túi sách cho tiểu thiếu gia rồi đứng sang một bên.

- Ba ba. Âu Quân Thiên chào hỏi ba mình trước, rồi nhìn đến Thu Thủy Tâm ở trên giường, biểu tình của cậu không tình nguyện mà gọi
- mẹ., quả thực hai cha con này bộ dáng thật giống như nhau , biểu tình cùng giọng nói lạnh như băng tựa như mới từ kho đông lạnh đi ra vậy, làm cô hoài nghi chính mình có phải đã đi tới băng nhân quốc (đất nước của người băng) hay không…… Ai, đợi chút — vừa nãy cậu bé này gọi cô là cái gì? Mẹ?

-Tôi nghĩ các người nhất định là lầm rồi, tôi không phải vợ của anh cũng không phải là mẹ của cậu bé này, tôi sống suốt hai mươi sáu năm trời, nếu tôi từng kết hôn và có con thì nhất định sẽ không quên, nhưng là đầu óc, tiểu não cùng mọi thứ của ta cũng đồng thời nói cho tôi biết, trước mắt tôi vẫn trong giai đoạn độc thân. Trước kia lúc còn đi học đã từng quen một người bạn trai, nhưng tên đó đã bắt cá hai tay còn bị cô bắt gian tại giường, vài năm nay cô đối với tình cảm không có hứng thú nữa, tình nguyện trước tiên theo đuổi sự nghiệp để trở thành nữ cường nhân trước.

Cho nên – ông xã, đứa con? Không có khả năng , nhất định là lầm rồi .
Chương 1.3

- Ba ba, người phụ nữ này làm sao vậy? Âu Quân Thiên cảm thấy rất kỳ quái ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, khó hiểu nhìn ba mình.

Âu Cánh Thần mặt không chút thay đổi nhún nhún vai,
-Cô ta nói cô ta mất trí nhớ .
-Nha! Cậu bé bừng tỉnh đại ngộ gật gật đầu,
- Khó trách lại nói như vậy. Âu Cánh Thần nói với bác sĩ Trần :
- Ông liền giúp cô ta kiểm tra thật kỹ đi, chúng tôi đi trước . Nói xong, hai cha con họ ngay cả nhìn cũng chưa liếc mắt nhìn Thu Thủy Tâm một cái liền xoay người rời khỏi phòng bệnh xa hoa, quản gia Trung bá đi phía sau bọn họ, đóng cửa lại.

-Uy…… Đợi chút…… Uy…… Thu Thủy Tâm thầm nghĩ muốn gọi bọn họ lại, nhưng lúc này cô cảm thấy chân đau muốn chết, làm hại cô chỉ có thể ngồi ở trên giường lo lắng suông, gặp người ta cũng không thèm để ý, cô đem ánh mắt cầu cứu chuyển hướng bác sĩ Trần.
- Bọn họ……bác sĩ Trần có chút đồng tình an ủi cô,
-Âu phu nhân, cô yên tâm, các ca bệnh nhân bị thương ở não bộ mà xuất hiện mất trí nhớ rất nhiều, ngày mai tôi sẽ giúp cô sắp xếp tiến hành các loại kiểm tra tinh vi. Hiện tại xin nghỉ ngơi trước đi!
- Nhưng là…… Uy……Thấy bác sĩ Trần cũng rời đi, cô bị khiến cho không rõ ràng lắm, sao lại phát sinh chuyện ngoài ý muốn này, bỗng nhiên trong một lúc cô lại có thêm một người chồng cùng một đứa con, mà thái độ của” chồng cùng con “ cô đối với cô lại siêu lạnh lùng, ai có lòng hảo tâm một chút nói với cô, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy?

Trên thế giới sao lại có chuyện trùng hợp như vậy ?

Thu Thủy Tâm không thể tin được nhìn tờ hôn thú trước mắt – Người nam: Âu Cánh Thần, Người nữ: Thu Thủy Tâm, ngày 16 tháng 5 năm 2001 kết làm vợ chồng, bên cạnh còn dán ảnh của cô cùng Âu Cánh Thần.

Người phụ nữ trong ảnh chụp có bộ dạng giống mình như đúc, ngay cả tên cùng ngày sinh cũng giống nhau.

Chẳng lẽ là cô có thể phân thân? Hay là thật sự mất kí ức…… Không có khả năng , trong đầu tinh tế suy nghĩ tất cả mọi việc qua một lần, không có điểm đứt đoạn, không có mơ hồ, cô trước giờ càng không có trải qua căn bệnh nặng nào, cũng không có thói quen mộng du, vậy thì làm sao có thể vô duyên vô cớ kết hôn cùng một người đàn ông được?

Có thể là ba hoặc mẹ không biết khi nào thì vụng trộm sinh một đứa con riêng hay không?

Dù là như vậy đi nữa, cũng sẽ không cùng cô có bộ dạng giống nhau, tên cũng giống nhau vậy chứ. Aiz, trải qua liên tiếp kiểm tra, xác định tình trạng「 mất trí nhớ 」của cô không phải do vết thương bên ngoài gây nên, khả năng lớn nhất có thể là do nhân tố tâm lý tạo thành, bởi vậy theo lời đề nghị của bác sĩ, cô trở lại Âu gia – một tòa biệt thự thập phần hoa lệ, rộng lớn, hy vọng sống trong hoàn cảnh quen thuộc có thể hỗ trợ cô sớm ngày khôi phục trí nhớ.

Vấn đề là, cô căn bản không mất trí nhớ, muốn khôi phục trí nhớ cái gì a!

Ở trong gian phòng lớn xinh đẹp này, mấy ngày nay cô đều sờ thử tất cả mọi thứ trong phòng, điều làm cho cô cảm thấy kỳ quái là, ngoại trừ tấm hình trên giấy hôn thú ra, cô không phát hiện một bức hình kết hôn nào, thậm chí ngay cả hình thường ngày cũng không có.

Cô suy nghĩ đến to cả đầu mà vẫn không làm rõ được sao lại thế này.

Quên đi, việc gì đến sẽ đến, dù sao cha mẹ ở tại miền nam đã sớm mất, cô ở Đài Bắc vùi đầu vào công việc nên cũng không có bạn bè nào, hiện tại mình bị thương vừa lúc được người ta chiếu cố miễn phí, cũng coi như giảm đi một khoản chi tiêu rồi.

Lại nói hết thảy những việc này đều phải trách cái Trầm tiểu thư kì kia, mua quần áo cho vật cưng mà thôi, cũng phải hẹn cô đi đến nhà hàng cao cấp, tuy rằng là do đối phương chi trả, nhưng nếu không phải tại cô ta, mình cũng sẽ không vướng vào vụ nổ mạnh kia, lại càng không vô duyên vô cớ mà thành vợ cùng mẹ người ta.

Cô xem tin tức trên ti vi mới biết được, thì ra chủ nhà hàng kia đắc tội với người ta, bị người ta trả thù, trước mắt nghi phạm liên can đều đã sa lưới, trong vụ nổ này đã chết không ít người, ngày đó tên Âu Cánh Thần mặt lạnh tâm đen tối kia nói cũng không sai, cô có thể sống sót thật là rất may mắn .

Trong não đột nhiên hiện lên một tia sáng, trong ấn tượng của cô, lúc hốt hoảng chạy trốn cô giống như đã đụng vào một người, mà người kia diện mạo cùng cô cực kỳ giống nhau, chỉ là tóc uốn, trên mặt trang điểm đậm…… Hay là, người đó mới là Âu phu nhân thật sự?

Nhưng càng nghĩ càng hoảng hốt, thật sự có một người như vậy sao? Lúc chạy nạn hỗn loạn như vậy, cô có thể nhớ lầm hay không? Nhưng sao lại trùng hợp như vậy, bộ dạng hai người giống nhau thì thôi đi, sao ngay cả tên cùng ngày sinh nhật cũng đều giống nhau như đúc vậy? Hẳn là không có khả năng…… Thật sự là càng nghĩ càng đau đầu.

Còn bây giờ chính mình lại đến ở trong gia đình kỳ quái này, người đàn ông luôn miệng nói là chồng của cô, từ ngày đó nhìn thấy anh ta ở bệnh viện một lần sau đó liền không thấy anh ta xuất hiện qua nữa, còn cậu bé kêu cô là mẹ, cũng không thấy nó đến thăm mình lần nào, từ ngày đến căn biệt thự này, cô cơ hồ không có khả năng giúp ai, thật sự là lòng có dư mà lực không đủ a, ai kêu chính mình hiện tại là người bị thương làm chi.

Không được, nếu không hoạt động một chút, cô sẽ cảm thấy mình giống như đồ phế thải vậy, cô chống nạng, thử đi vài bước.

Không thành vấn đề! Vì thế cô ra khỏi phòng, nhìn xem chung quanh.

Không thấy thì thôi, vừa thấy đã bị dọa nhảy dựng, thì ra căn biệt thự này lớn như vậy, các gian phòng trang hoàng so với hoàng cung còn tráng lệ hơn, cầu thang hình chữ ‘T’ thập phần thanh lịch, không phải cô đã đi vào lâu đài của “hoàng tử và công chúa” chứ, cô chậm rãi đi xuống lầu, xa xa liền nhìn thấy một cậu bé xinh đẹp suất khí ôm một đống sách to đi về phía một căn phòng
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Chương 2.1

“Bồ đề bản vô thụ, minh kính diệc phi đài, bản lai vô nhất vật, hà xứ nhạ trần ai.”

Thu Thủy Tâm vừa mới đi vào phòng khách, liền nghe được một giọng nói non nớt đang đọc thơ, vừa liếc mắt nhìn, thì ra là Âu Quân Thiên đang quy củ đứng chính giữa nhà khoanh tay ngâm nga .

Âu Cánh Thần ngồi ngay ngắn ở trên ghế sô pha da màu trắng, mặc một bộ quần áo ở nhà sang quý thuần sắc trắng, hai chân tao nhã gác cùng một chỗ, trong tay bưng một ly cà phê đang tỏa nhiệt.

“Dùng tiếng Anh đọc một lại lần.” Sau khi Âu Quân Thiên đọc xong bài thơ, anh tiếp tục giao phó.

Âu Quân Thiên không dám chậm trễ, rất nhanh đọc ra một chuỗi tiếng Anh lưu loát.

“Tiếng Pháp.” Mệnh lệnh lại hạ xuống.

Sắc mặt Âu Quân Thiên trở nên có chút khó xử, bất quá cậu vẫn ấp a ấp úng đem thơ phiên dịch thành tiếng Pháo mà đọc ra.

“Tiếng Nhật.” Biểu tình của Âu Cánh Thần tựa như một thủ trưởng đang nghiêm khắc khảo hạch biểu hiện của cấp dưới.

Âu Quân Thiên khẩn trương cắn môi dưới, sau khi chậm chạp đọc ra được vài từ tiếng Nhật, trên khuôn mặt trắng noãn nhỏ nhắn dần dần đỏ lên.

Âu Cánh Thần nhíu mày nhìn con “Tiếp tục.”

Âu Quân Thiên gục đầu xuống,“Thực xin lỗi, ba ba, con… con không biết.” Cậu co rúm lại trả lời.

Không khí ngưng đọng một lát, Âu Quân Thiên cũng không dám thở mạnh một cái, chỉ thấy Âu Cánh Thần tư thái tao nhã uống xong ly cà phê liền nói:“Giáo viên tiếng Nhật của con chưa không dạy cho con sao?”

Cậu nhỏ tiếng trả lời: “Đã dạy.”

“Vây vì sao không biết?” Giọng hỏi tuy rằng mềm nhẹ, nhưng ngữ khí lại tiềm tàng vài phần nghiêm khắc dọa người.

“Con…” Cậu bất an bẻ bẻ ngón tay,“Thực xin lỗi…”

“Một trăm lần.” Âu Cánh Thần đặt ly cà phê lên bàn,“Tối nay đem bài chép phạt đưa đến phòng sách của ba.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Âu Quân Thiên uể oải, nhưng không phải bởi vì bị xử phạt, mà là vì cậu đã làm cho cha cậu thất vọng rồi.

Thu Thủy Tâm nhìn đến đây có chút chịu không được, một đứa nhỏ mới năm sáu tuổi lại bị ba mình bức đến loại tình trạng này, chỉ là một bài thơ làm gì lại muốn đọc bằng nhiều thứ tiếng khác nhau như vậy, hắn là muốn đem con huấn luyện thành máy phiên dịch sao!

Cô chống nạng đi đến trước mặt hai cha con, gặp chuyện bất bình bênh vực lẽ phải nói: “Âu tiên sinh, anh không biết là quản giáo một đứa trẻ như vậy là có chút quá mức sao?”

Âu Cánh Thần nhẹ mở mí mắt, thật lạnh lùng nhìn cô,“Cô đang nói chuyện với tôi sao?”

“Tôi đương nhiên là đang nói chuyện với anh.” Người đàn ông này cũng thực máy móc nha, cô nhịn tức giận xuống nói:“Anh bắt một đứa trẻ nhỏ như vậy phải học quá nhiều ngôn ngữ, nếu đọc không được còn phạt viết một trăm lần, làm như là đang nuông chiều cho hư hay sao!”

“Nha?” Anh tựa tiếu phi tiếu (cười như không cười) nhẹ liếc nhìn cô,“ Angel, hành vi của cô tôi có thể lý giải là cô đang phát huy thiên tính của người mẹ không?”

Nghe được mấy từ “thiên tính của người mẹ” này, mặt cô không khỏi đỏ lên, “Tôi… Tôi chỉ là có chút nhìn không vừa mắt, còn nữa, xin anh gọi tôi là Thu tiểu thư hoặc là Thu Thủy Tâm, tôi không phải Angel.”

Anh càng cảm thấy buồn cười ,“ Angel, thời gian của mọi người đều thực quý giá, hơn nữa tôi cũng không có thời gian cùng cô chơi trò mất trí nhớ nhàm chán này, nếu cô muốn dùng loại kĩ xảo ngây thơ này để khiến cho tôi chú ý, như vậy tôi có thể nói cho cô, tốt nhất không cần.”

Anh thình lình đứng dậy, cùng cô gần gũi mặt đối mặt, Thu Thủy Tâm lúc này mới phát hiện nam nhân này dáng người thật sự là ngạo nhân tài trí hơn người cùng cao ngất.

“Cô trước kia không phải là người mẹ tốt, hiện tại cũng không cần ở đây làm bộ làm tịch.”

Sauk hi lại lạnh lùng chăm chú nhìn cô liếc mắt một cái, hắn nói với con –“Đừng quên, một trăm lần.” Nói xong, tự xoay người hướng cầu thang mà đi.

Thu Thủy Tâm bị châm chọc khiêu khích một phen thật sự là vô cùng giận dữ, sống đến từng tuổi này, lần đầu tiên cô gặp được loại đàn ông có tính cách đáng đánh như người này.

“Con thật muốn viết phạt một trăm lần sao?” Cô nhìn Âu Quân Thiên.

Đối phương ai oán trừng mắt liếc cô một cái,“Không cần mẹ xen vào việc của người khác.” Nhóc này cùng cha cậu ta là một dạng, lạnh lùng nói xong, cũng xoay người rời đi.

“Uy!” Thu Thủy Tâm thật sự cảm thấy chính mình hảo tâm lại bị ghét bỏ,“Làm sao có thể vô tình giống hai cha con các người như vậy chứ? Uy…”

Phát hiện người hầu chung quanh đều dùng một loại ánh mắt đùa cợt nhìn mình, cô thật sự là cảm thấy quá đủ! Sao phải ở lại chỗ này chịu loại uất ức này a?

Mang theo một cỗ bất mãn, cô chống nạng cố hết sức đi lên lầu, tính tìm Âu Cánh Thần nói chuyện.
Chương 2.2

Đi đến cửa phòng sách của anh, cửa phòng cũng không có đóng, cô theo khe hở nhìn vào, thấy anh đang ngồi trước bàn làm việc, hai tay bận rộn chuyển động trên bàn phím.

“Thực xin lỗi quấy rầy một chút.” Cô tượng trưng gõ lên cửa phòng,“Xin hỏi tôi có thể nói chuyện với anh không?”

“Không thể.” Anh nhíu mày, đầu ngay cả nâng cũng không nâng.

“Nhưng là tôi cảm thấy chúng ta hẳn cần nói rõ một chút.” Cô không để ý tới anh lạnh lùng cự tuyệt, tự ý đi vào trong phòng,“Tôi sẽ không làm mất nhiều thời gian của anh đâu.”

Anh giương mắt nhìn cô khập khiễng đi về phía mình, chán ghét trong mắt cũng càng ngày càng mãnh liệt.

“Năm phút.” Anh lưu hồ sơ lại,“Hiện tại cô có thể bắt đầu.”

Anh ta còn muốn tính giờ trước a, có cần kiêu ngạo như vậy hay không a!

Lửa giận của Thu Thủy Tâm lại bị anh khơi lên, cô đi đến trước bàn làm việc của anh, hít sâu vài lần mới mở miệng nói:“Âu tiên sinh, nếu thời gian của mọi người đều thực quý giá, như vậy tôi sẽ nói ngắn gọn, có liên quan đến việc anh nói tôi chính là vợ anh Angel, chuyện này kỳ thật là hiểu lầm, tên của tôi là Thu Thủy Tâm, kinh doanh cửa hàng trang phục dành cho thú cưng trên mạng.”

“Thời gian trước bởi vì tôi cùng khách hàng hẹn gặp mặt ở nhà hàng phát sinh nổ mạnh, tôi cũng không biết vì sao sau khi tỉnh lại liền biến thành phu nhân của anh, vừa vặn tôi chỉ có một mình ở Đài Bắc, phát sinh loại việc này cũng cần người chiếu cố, cho nên mới… Dù sao, tôi thực cám ơn trong khoảng thời gian này anh cùng Trung bá bọn họ chiếu cố cho tôi…”

Cô nói một hơi tới đây, nhìn đến khuôn mặt tuấn tú của anh thủy chung đều là biểu tình thờ ơ, nhịn không được nhíu mày,“Uy, anh có đang nghe tôi nói chuyện hay không a?”

Âu Cánh Thần lại là biểu tình sâu xa khó hiểu, dường như là đang nhìn xem cô định chơi trò gì, khóe miệng tựa tiếu phi tiếu tươi cười,“Tiếp tục đi, cô còn hai phút.”

“Anh…” Người đàn ông này thực làm cho người ta bốc hỏa,“Anh luôn dùng loại thái độ này để nói chuyện với người khác sao?”

“Nếu tôi là cô, tôi sẽ không lãng phí thời gian ở những câu khắc khẩu vô nghĩa đâu.”

“Được rồi, nếu như vậy tôi cứ việc nói thẳng , tôi muốn rời khỏi nơi này, từ nay về sao mỗi người một nơi không liên quan đến nhau nữa, tôi nợ anh tiền thuốc men, anh cho tôi hóa đơn, tôi sẽ nghĩ biện pháp chậm rãi trả lại cho anh, không quấy rầy Âu tiên sinh anh làm việc nữa.”

Cô căm tức cầm lấy đồng hổ trên bàn làm việc của anh, phanh một tiếng đặt tới trước mặt anh,“Không nhiều không ít vừa đúng năm phút.” Cô khiêu khích trừng mắt nhìn anh liếc một cái,“Không hẹn gặp lại!”

Cầm nạng lên, cô xoay người định đi ra ngoài cửa, Âu Cánh Thần tao nhã dựa lưng vào trong ghế da, hai tay thon dài để cùng một chỗ, nhìn bóng dáng cô đi lại tập tễnh, gợi lên ý đùa cợt cười,“Angel, xem ra cô tựa hồ càng ngày càng nâng cao trò chơi mất trí nhớ này.”

“Tôi không phải Angel!” Cô quay sang, hung hăng trừng mắt anh,“ Nhắc lại một lần cuối cùng, tôi tên là Thu Thủy Tâm!”

Âu Cánh Thần suy nghĩ sâu xa hỏi: “Sẽ không phải cô muốn dùng chiêu rời nhà trốn đi này để khiến cho tôi chú ý chứ?”

“Sao tôi phải khiến anh chú ý tới tôi? Anh cảm thấy tôi là một phụ nữ nhàm chán như vậy sao?”

Người đàn ông này sao có thể tự đại đến mức đáng giận thế chứ?

“Angel, đừng đùa giỡn nữa, tâm cơ dùng bảy năm, chẳng lẽ cho tới bây giờ cô vẫn chưa cảm thấy chán sao?” Anh cười lạnh một tiếng,“Nếu không cô cũng chơi trò nào cao minh hơn một chút đi, như vậy ít nhất tôi còn có thể ca ngợi chỉ số thông minh của cô rốt cục đã thăng cấp.”

Thu Thủy Tâm bị anh lạnh lùng trào phúng như thế lại quay về bàn làm việc của anh “Tôi không có!”

“Nha?” Hắn nhíu mày,“Không có gì?”

“Không muốn khiến anh chú ý tới tôi!” Anh ta cũng quá tự kỷ rồi, tuy rằng là bộ dạng rất tuấn tú, nhưng cô cũng không phải chưa thấy qua soái ca, trên TV một đống a!“Anh đã nhận định tôi hiện tại làm hết thảy đều là vì muốn khiến cho anh chú ý, như vậy thì ly hôn đi! Vậy có được chưa?”

Anh ta muốn cô trở thành vợ thì sẽ theo ý anh ta, dù sao cô cũng không phải vợ thật sự của anh ta, ly hôn một trăm lần cũng chẳng sao!

Nghe được hai chữ ly hôn, Âu Cánh Thần lộ ra một cái cười lạnh,“Cô xác định lấy ra hai triệu tiền mặt bồi thường cho tôi sao?”

“Hai triệu tiền mặt?” Cô bị con số khổng lồ này dọa sợ.

“Trí nhớ của cô sẽ không kém vậy chứ, điều kiện này là lúc trước cô chính miệng đề suất — ai quyết định chấm dứt cuộc hôn nhân này trước, người đó sẽ phải bồi thường cho đối phương hai triệu tiền mặt, mặt khác còn giao quyền nuôi con ra.”

“Điều đó không có khả năng…” Cô há hốc mồm,“Vợ anh sao có thể đưa ra loại điều kiện biến thái này chứ, đây căn bản là đang ép người…” Trời ạ! Rốt cuộc cô bị cuốn vào một gia đình kỳ quái đến mức nào vậy?

“Tôi cũng rất bội phục tư duy lô-gích kỳ quái của cô.” Anh không phải không có đùa cợt hừ lạnh một tiếng.

Chẳng lẽ từ nay về sau mình phải ở lại cái nơi quỷ quái này, cùng những người tính cách có vấn đề này ở chung cả đời sao?

Đừng choáng váng, chân là ở trên người cô — tuy rằng hiện tại vẫn chưa tiện, nhưng chờ vết thương của cô hồi phục rồi, cô muốn đi đâu liền đi đó, ai có thể cản trở được cô?

Lười cùng người đàn ông này nói thêm nữa, cô xoay người muốn chạy ra ngoài, cũng không để ý đụng phải cái gì đó, mất trọng tâm lui về phía sau vài bước, mất thăng bằng.

“Đông –”

Cô chật vật đặt mông ngồi xuống sàn, nháy mắt ở trong mắt tụ đầy nước, “Đáng ghét, suốt ngày té ngã, khi dễ ta hiện tại chân tàn tật có phải không!”

Âu Cánh Thần nghe vậy kỳ quái nhìn cô, cô gái này lại đang làm cái quỷ gì vậy? Ai khi dễ cô ta? Rõ ràng là tự cô ta té ngã mà.

Từ sau vụ nổ, tính cách của cô ta xác thực thay đổi rất nhiều, nhưng nhớ lại những lần trước, lại khiến anh không thể không hoài nghi đây hết thảy đều là hành động của cô.

Nhưng cô ta diễn cũng quá giống đi, lần này tựa hồ quyết tâm không nhỏ, mới khiến người phụ nữ ích kỷ lại sợ chết như Angel chịu đựng cái đau da thịt để xuất ra khổ nhục kế sao?

Lạ nhất là chính mình, trong nháy mắt thấy cô ta ngã sấp xuống, đáy lòng cảm thấy một cỗ đau lòng… Gặp quỷ rồi! Anh thế mà lại đối với người phụ nữ mình thập phần oán hận sinh ra loại cảm giác chết tiệt này, giáo huấn trước kia anh từng chịu qua còn chưa đủ sao? Đừng để bị cô ta lừa, người phụ nữ này vì đạt được mục đích không hề từ thủ đoạn !

Anh làm mặt lạnh,“Nếu không còn việc gì, cô có thể đi ra ngoài.”

Cố ý xem nhẹ bộ dáng đáng thương lúc này của cô, người phụ nữ này không đáng để anh mềm lòng vì cô ta, có cục diện ngày hôm nay, tất cả đều là cô ta tự tìm đến quả đắng.

Thu Thủy Tâm vừa cầm nạng vừa mượn lực giúp đỡ của cạnh bàn chậm rãi đứng lên, tuy rằng chân đau đến làm cho cô muốn rơi lệ, nhưng là tính quật cường trời sinh khiến cô không muốn biểu hiện ra yếu ớt trước mặt nam nhân này.

Cô khấp khiễng bước ra khỏi phòng sách, Âu Cánh Thần nhìn bóng dáng chật vật lại kiên cường của cô, đáy lòng hiện lên hoài nghi – người phụ nữ này, thật là Angel – vợ anh sao?

Anh không phủ nhận, lúc nhận điện thoại cảnh sát gọi tới, biết được vợ mình ở hiện trường vụ nổ, anh kỳ thật là có chút vui sướng khi người gặp họa , người phụ nữ cùng mình sinh hoạt bảy năm này xảo quyệt tùy hứng, hư vinh ích kỷ, chỉ có khuôn mặt xinh đẹp nhưng lòng dạ lại giống như rắn rết.

Nếu cô ta đã chết, nhà này có lẽ sẽ bình yên một chút… Nhưng là hiện tại, tính tình cô ta lại biến đổi rất lớn, thậm chí ngay cả ân oán nhiều năm của hai người cũng không nhớ rõ, trong nhất thời, anh cũng lâm vào tình trạng hoang mang… Trải qua một đoạn thời gian hiểu biết, Thu Thủy Tâm cuối cùng cũng có một ít nhận thức đơn giản đối với Âu gia.

Chương 2.3

Anh không phủ nhận, lúc nhận điện thoại cảnh sát gọi tới, biết được vợ mình ở hiện trường vụ nổ, anh kỳ thật là có chút vui sướng khi người gặp họa ,người phụ nữ cùng mình sinh hoạt bảy năm này xảo quyệt tùy hứng, hư vinh ích kỷ, chỉ có khuôn mặt xinh đẹp nhưng lòng dạ lại giống như rắn rết.

Nếu cô ta đã chết, nhà này có lẽ sẽ bình yên một chút… Nhưng là hiện tại, tính tình cô ta lại biến đổi rất lớn, thậm chí ngay cả ân oán nhiều năm của hai người cũng không nhớ rõ, trong nhất thời, anh cũng lâm vào tình trạng hoang mang… Trải qua một đoạn thời gian hiểu biết, Thu Thủy Tâm cuối cùng cũng có một ít nhận thức đơn giản đối với Âu gia.

Cô vạn vạn không nghĩ tới đương nhiệm tổng tài tập đoàn Âu thị cả ngày là đầu đề của giới tài chính và kinh tếlại là Âu Cánh Thần.

Nghe nói cha mẹ Âu Cánh Thần đã qua đời từ lúc anh ta còn rất nhỏ, thân là con một anh ta được ông nuôi lớn, mấy năm trước, sau khi Âu lão gia bị bệnh vĩnh biệt cõi đời, năm ấy Âu Cánh Thần hai mươi hai tuổi phải nhậntrọng trách gánh vác toàn bộ tập đoàn.

Sau ngày hai người cãi vã không vui ở phòng sách, có một đoạn thời gian cô cũng không thấy Âu Cánh Thần xuất hiện ở nhà , nghe người hầu nói, hình như anh ta đi nước ngoài công tác.

Cô vốn định liền có thể như vậy mà vỗ vỗ mông đi, vết thương ở chân đã tốt lên nhiều, nhưng mà nghĩ kĩ lại, chưanói rõ ràng đã bước đi như vậy liệu có được không? Có thể khi Âu Cánh Thần trở về liền đăng quảng cáo trên báo “Cảnh cáo vợ bỏ trốn” linh tinh hay không, cô nghĩ trước nghĩ sau, vẫn là quyết định đem mọi chuyện nói rõ ràng có vẻ tốt hơn.

Hiện tại cô không cần dựa vào nạng cũng có thể hành động tự nhiên, đi khắp các nơi trong nhà lớn của Âu gia mà tìm tòi, chỉ là ngôi nhà lớn này tuy rằng rất đông người,nhưng từ trên xuống dưới không một ai muốn dùng gương mặt hiền lành để đối đãi với cô cả.

Giống như mọi ngày, cô nhàn rỗi không có việc gì làm ra khỏi phòng ngủ, đi vào phòng khách, nhìn thấy Amy đang cọ rửa tay vịn thang lầu, cô có ý tốt đi qua, lộ ra một khuôn mặt tươi cười hết cỡ.

“Amy, có cần giúp gì hay không, tôi giúp cô giặt khăn lau nha?”

Amy quái dị nhìn cô một cái, trong biểu tình mang theo vài tia khiếp sợ, cô không hiểu thiếu phu nhân từ trước bạo ngược ra lệnh làm người người chán ghét gần đây bị lên cơn điên gì, đi làm thân với mọi người, bất quá mặc kệ cô ta suy nghĩ cái gì, vẫn là ít chọc tới cô ta là tốt nhất.“Không cần thiếu phu nhân, đây là chức trách của tôi.”

Thu Thủy Tâm thất vọng nhún nhún vai, “Vậy…Tôi đây sẽ không quấy rầy cô nữa.”

Cô không có việc gì đi vào phòng bếp, nhìn thấy Phúc tẩu đang vội vàng, không biết muốn làm cái gì.

Nàng thò đầu vào hỏi:“Phúc tẩu, chị đang làm bánh bao sao?” Nhìn một viên bột trắng noãn mềm mịn, cô cảm thấy hình dạng này thật sự là rất đáng yêu.

Sự xuất hiện đột ngột của cô làm cho Phúc tẩu hoảng sợ, sắc mặt sợ hãi.“A! Thiếu phu nhân, sao côlại tới đây?”

“Tôi rất nhàm chán, muốn hỏi có thế giúp việc gì hay không…” Cô lộ rakhuôn mặt tươi cười lấy lòng,“Phúc tẩu, chị đang làm bánh bao đúng không?”

Phúc tẩu thực khó xử,“Thiếu phu nhân, nơi này toàn bột, sẽ làm dơ quần áo của cô, nếu cô muốn ăn cái gì, tôi có thể lập tức chuẩn bị cho cô, cô có thể ra phòng khách chờ một chút hay không?”

“Nhưng là, tôi chỉ là muốn giúp chịlàm.”

“Không cần,tôi làm một mình là được.”

“Kia… Vậy được rồi!”Thu Thủy Tâm cũng không muốn làm khó người khác, cô chán đến chết nên quyết định đi ra ngoài, đi vào vườn hoa phía sau.

Không biết vợ Âu Cánh Thần rốt cuộc là dạng phụ nữ gì, làm sao có thể không được ưa thích đến loại tình trạng này?

Đi mệt, cô ngồi ở ghế dài sau vườn hoa thưởng thức hoa cỏ bên cạnh, nghĩ đến Âu phu nhân thật sự đến bây giờ còn chưa trở về, không phải đã bị vụ nổ kia làm chết rồi chứ?

Nghĩ đến cái chết, cô không khỏi rùng mình lạnh run một cái, nếu phỏng đoán của cô trở thành sự thật, chẳng phải Âu Cánh Thần sẽ đau buồn vì cái chết của vợ hay sao? Còn có Tiểu Thiên…nó mới sáu tuổi mà thôi, chẳng lẽ từ nay về sau sẽ mất đi mẹ ?

Nhưng mà nhìn thái độ của hai cha con kia đối xử với cô mà nghĩ, bọn họ không giống như sẽ có bộ dáng thống khổ… Ngay tại lúc cô nghĩ đến xuất thần thì bên tai truyền đến một trận tiếng chó sủa, di? Nơi này có nuôi chó sao?

Cô nhìn thấy một chú chó thân màu nâu sẫm đi vào bên chân cùa cô, một đôi mắt đen lúng liếng chớp chớp nhìn cô, cái đầu nhỏ xoay đến xoay đi, hai cái tai dài đung đưa, bộ dáng đáng yêu cực kỳ.

Côcúi người vuốt cái đầu nhỏ đáng yêu của nó,“Ha la, cún con… Oa! Lông của mày thật mềm nga, nói cho tao tên màylà gì được không?Nhạc Nhạc?Da Da? Nữu Nữu? Đông Đông? Chíp Bông?”

“Không được đụng vào Tiểu Tam của tôi!”
2.3(tt)
Tiểu quỷ kia không phải là con trai của cô sao? Ân, buồn cười là, cô ngay cả tên của con mình gọi là gì cũng không biết.
Cô biết tên người chồng mặt lạnh kia tên là Âu Cánh Thần, vẫn là từ tờ hôn thú mà nhìn thấy.
- Hi…… Bé trai…… xấu hổ, có người làm mẹ nào lại kêu con như vậy sao?
Quả nhiên, Âu Quân Thiên với vẻ mặt hoang mang quay đầu nhìn về phía tiếng gọi, thấy là cô, khuôn mặt lập tức trở nên không chút biểu tình.
- Mẹ. Cậu gọi một tiếng không có độ ấm.
Cô cố hết sức đi đến trước mặt cậu bé, lộ ra một khuôn mặt hiền lành tươi cười,
- Cô nghĩ mọi người khẳng định là lầm rồi, trên thực tế cô không phải mẹ con, hiện tại mọi người đều nói là cô mất trí nhớ , nhưng cô có thể vụng trộm nói cho con, kỳ thật từ đầu tới đuôi cô đều không có mất trí nhớ nha…… Âu Quân Thiên ngửa đầu, không cảm thấy hứng thú hỏi,
- Sau đó thì sao?
-Ách…… Sau đó…… Sau đó cô muốn nói…… Cái kia…… Cô là muốn hỏi chúng ta có thể tâm sự không? Vì sao cậu bé này lại bày ra bộ dáng cách xa người khác ngàn dặm như vậy, không phải cô là mẹ cậu bé sao? Chẳng lẽ tình cảm mẹ con bọn họ không tốt?
Còn nữa, hình như ở tại biệt thự này đại khái ai đối với cô cũng tình cảm không tốt, ngay cả người hầu đưa ba bữa cơm cho cô cũng chưa từng quan tâm nhiều đến cô, hỏi cái gì cũng đều im lặng giống như câm điếc vậy, không có ai muốn cùng cô nói nhiều thêm một câu.
- Thực xin lỗi mẹ, con không thời gian.Trên khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt của Âu Quân Thiên tất cả đều là lạnh lùng cùng coi thường,
- Nếu không còn chuyện gì khác, con muốn vào phòng học, con còn rất nhiều bài tập phải làm. Nói xong, cậu bé đi thẳng vào trong căn phòng định vào lúc nãy.
Thu Thủy Tâm thấy thế, da mặt dày cũng đi theo vào.
-Cái kia…… Cô sẽ không quấy rầy con lâu đâu, xin hỏi một chút…… Con tên là gì?Nhân duyên trước kia của cô đã biến đâu mất hết rồi? Hiện tại ngay cả nói chuyện với đứa nhỏ cũng sinh ra sự khác nhau lớn như vậy sao?
Âu Quân Thiên quay đầu không kiên nhẫn nhìn cô một cái,
- Con gọi là Âu Quân Thiên. Trong mắt toát ra vài tia chán ghét đối với cô.
- Âu Quân Thiên, Âu Quân Thiên…… Tên đọc rất êm tai.Cô cười lấy lòng,
-A, đúng rồi, hình như cô có nghe qua ba con gọi con là Tiểu Thiên, ta cũng có thể gọi con là Tiểu Thiên chứ? Tùy ý đánh giá phòng học này, không gian rộng lớn, trang hoàng thanh lịch, bên trong không ít sách, thoạt nhìn còn có một bàn học nhỏ chuyên dụng cho trẻ em.
Âu Quân Thiên đi đến trước bàn học quay đầu nhìn thấy cô vẫn đang đứng ở đó, biểu tình trên mặt không kiên nhẫn càng rõ ràng.
- Mẹ, con vừa mới nói qua con phải làm bài tập, làm phiền mẹ có thể đi ra ngoài được không? Thu Thủy Tâm chỉ chỉ một chồng sách to trong tay cậu bé,
- Con nói bài tập, chính là vài thứ con ôm trong tay kia sao?
-Dạ. Cô lộ ra biểu tình không thể tin được,
-Nhưng…… Con mới mấy tuổi a? Liền xem mấy thứ này nha! Đặt ở trên cùng là bản tài chính tiếng Anh và tạp chí kinh tế.
- Sáu tuổi.Bộ dáng cậu bé giống như chính mình đã sáu mươi tuổi rồi.
- Trời ạ! Con mới sáu tuổi lại phải xem những thứ yêu cầu trình độ cao này sao?Đứa trẻ sáu tuổi không phải cả ngày còn cãi nhau chơi đùa sao?
Âu Quân Thiên đã mất đi tính nhẫn nại ,
- Những cái này đều là bài tập ba ba quy định. Mẹ, rốt cuộc mẹ có đi ra ngoài hay không Cô biết chính mình lại tiếp tục hỏi nữa cũng chỉ có mất mặt, ngượng ngùng cười nói:
- Vậy…… Nếu nói như vậy, cô sẽ không quấy rầy con nữa.Nói xong, thoáng nhìn cậu bé cúi tầm mắt xuống chuyên tâm xem sách, cô sờ sờ cái mũi rồi rời khỏi phòng.
Vừa trở lại phòng khách, không cẩn thận đụng vào một người hầu đang quét dọn, cô cầm nạng không chắc, dưới chân vừa trợt, ngã sấp xuống trên sàn nhà bóng loáng, đau! Thật sự là đau muốn chết!
-Thực xin lỗi, thiếu phu nhân…… Amy sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, vẻ mặt kia như gặp đại địch làm cho Thu Thủy Tâm bắt đầu hoài nghi chính mình có phải là một đại ác nhân hay không, mới làm cho người ta bị dọa thành như vậy.
Chật vật ngồi ở sàn nhà, chờ cho bớt đau một chút, cô mới định dùng nạng chống đỡ thân mình đứng lên, nhưng lại tìm không thấy điểm tựa, lực bất tòng tâm.
Mà Amy không biết có phải là bị dọa choáng váng rồi hay không, ngoại trừ không ngừng giải thích, căn bản chỉ là đứng ở đó không biết làm sao.
- Uy, cô không cần tiếp tục giải thích nữa, làm ơn trước tiên đỡ tôi một chút……lúc này Amy mới phục hồi tinh thần lại, chần chờ vươn tay rồi lại e ngại rụt tay về, biểu tình giống như thực lo lắng như có cảm giác
- nếu tôi nâng cô dậy rồi, cô nhất định sẽ đánh tôi.
Thu Thủy Tâm liên tiếp thở dài trong lòng, nữ chủ nhân trong nhà này đến tột cùng là loại người nào a? Chồng không yêu, con không thương thì thôi đi, liền ngay cả người hầu cũng coi cô ta như nữ ma đầu.
Cô một phen giữ chặt tayAmy, Amy thấy trốn cũng không thể trốn, mang theo tâm tình thấy chết không sờn, đỡ cô đứng lên xong, không đợi Thu Thủy Tâm nói lời cám ơn, liền sợ tới mức nhanh chóng thoát khỏi nơi đây.
Thu Thủy Tâm nhìn bóng dáng của cô ấy, không khỏi nhìn lên trần nhà than thở, sao á vận hội lại không tuyển Amy nhỉ, cam đoan với tài cán này có thể giành được huy chương vàng làm vinh danh cho quốc gia a

Chương 2.3

Một giọng rống giận truyền đến, cô vừa ngẩng đầu thì thấy Âu Quân Thiên mặt hầm hầm chạy tới.

Hôm nay cậu ta mặc một cái áo sơmi trắng cùng quần bò,tóc đen mềm mại,khuôn mặt nhỏ nhắn có thể đi làm ngôi sao nhí vẫn như trước không có nửa điểm tươi cười.

“Tiểu Tam, lại đây…”

Âu Quân Thiên gắt gao nhìn chằm chằm chú chó con bên chân Thu Thủy Tâm, nhưng nó vẫn đang xoay tới xoay lui quanh cô, bộ dạng nó thực thích, còn dùng cái đầu xù của nó cọ xát vào ống quần cô.

“Tiểu Tam!” Cậu bé thấy thế lại càng không cao hứng, có loại cảm giác ghen tị.“Lại đây mau lên!”

Đáng tiếc Tiểu Tam cũng không có ngoan ngoãn phục tùng mệnh lệnh của cậu, ngược lại còn làm nũng nằm úp sấp đến bên người Thu Thủy Tâm, cái đầu nhỏ gác lên chân cô.

Âu Quân Thiên miệng dẫu ra, tức giận trừng mắt nhìn cô,“Trả Tiểu Tam của tôi trả lại cho tôi!”

Thu Thủy Tâm nhịn cười trộm, giả bộ một bộ dáng vô tội,“Ta cũng không có bắt cóc tiểu Tam của con, không phải con cũng thấy đó sao? Là tự nó dựa vào người ta thôi.”

Cô là ai nha?Là nhà thiết kế trang phục thú cưng nha, tự nhiên là thực thích động vật nhỏ. Động vật trời sinh liền biết ai có thể thân cận, gặp được cô đây giống như cha mẹ của “quần áo”, đương nhiên muốn lấy lòng một phen.

Cô yêu chiều vuốt đầu Tiểu Tam,“Thì ra mày tên là Tiểu Tam a, tên này thực đáng yêu, có phải chủ nhân của mày đặt cho hay không? Nhưng mà Tiểu Tam a, hình như tính tình của chủ nhân mày tựa hồ không tốt lắm đâu…”

Âu Quân Thiên bất mãn đi đến, một phen ôm lấy con chó nhỏ,“Tiểu Tam là của tôi, tôi không cho phép mẹ chạm vào nó!”

Cô có chút đăm chiêu nhìn đứa nhỏ này, hỏi một câu,“Tiểu Thiên, con thực sự chán ghét ta sao?”

Cậu bé phòng bị khi thấy cô giơ tay lên, mà không biết cô chỉ là muốn sờ sờ đầu của cậu, còn tưởng rằng cô ấy muốn đánh mình, vội vàng lùi lại vài bước.

Thu Thủy Tâm theo đáy mắt cậu bé thấy được sợ hãi, đây không phải là biểu hiện nên có của một đứa bé mới năm, sáu tuổi, cô là mẹ cậu bé nha, cậu có cần sợ cô đến như vậy không? Người làm mẹ kia rốt cuộc là đối xử với đứa nhỏnhư thế nào vậy?

“Ta sẽ không thương tổn con…” Nhịn không được vì cậu bé mà đau lòng, cô buông tay, giọng mềm nhẹ nói.

Đối với biểu tìnhdịu dàng trên mặt cô, Âu Quân Thiên có chút ngây ngẩn cả người. Có một hoang mang cậu đặt ở đáy lòng đã lâu, chính là từ sau khi mẹ gặp chuyện không may, cảm giác tựa như biến thành một người khác, không bao giờ vô duyên vô cớ vừa đánh vừa mắngcậu nữa, bộ dáng hiện tại thoạt nhìn… rất giống bộ dáng của một người mẹ tốt nha… Ánh mắt vốn lạnh như băng của cậu bắt đầu lóe ra gì đó, không buồn hé răng nhìn chằm chằm cô, thấy cô lại đưa tay ra lần nữa, cậu cũng chỉ là co rúm lại một chút, nhịn xuống xúc động muốn né tránh.

Thu Thủy Tâm nửa ngồi nửa quỳ trước mặtcậu bé, nhẹ nhàng giữ bờ vai của cậu,“Tiểu Thiên, con biết không? Nếu một người trong lòng có chuyện không vui mà không nói ra, như vậychuyện không vui này sẽ càng tích càng nhiều, cuối cùng sẽ biến thành một quả bóng cao su siêu cấp to lớn, sau đó bụng của con sẽ phanh một tiếng…”

Cô làm một động táckhoa trương.“Sẽ nổ tung!”

Cậu bé bị ba chữ sau cùng của cô dọa sợ tới mức hơi hơi sửng sốt, cô bật cười nói tiếp:“Cho nên nếu ta là con, sẽ không để bụng mình trở nên càng lúc càng lớn, miễn cho sẽ có một ngày bụng thật sự bị nổ…”

Cậu bé nghĩ nghĩ một chút, dù sao cũng là nhận giáo dục tinh anh từ nhỏ, loại lời nói dỗ đứa trẻ này sao có thểlừa được cậu.“Gạt người!”

“Nếu ta lừa con ta chính là Tiểu Tam!” Cô cười khẽ thè lưỡi, Tiểu Tam nghe được tên mình, còn kêu uông một tiếng.“Không bằng như vậy đi Tiểu Thiên, chúng ta làm bạn bè được không?”

“Người là mẹ.”Cậu thực hoang mang.

“Làm mẹ người ta chẳng lẽ lại không thểlàm bạn bè sao?”

“Mẹ chính là mẹ, đương nhiên không thể làm bạn.”Cậu bé có nề nếp mà nói.

“Như vậy con nói cho ta biết, mẹ định nghĩa như thế nào?”

Cậu bé lạnh lùng nhìn cô,“Đi beauty salon giành vinh quang, làm spa, đi câu lạc bộ cao cấp cùng các dì chơi mạt chược, cầm thẻ vàng đi shopping ở công ty thương mại.”

Cậu bé không dấu vết giãy khỏi tay cô, lại lùi cách cô hai bước,“Còn nữa, mẹlà người thường xuyên đánh tát tôi, phạt tôi quỳ xuống đất, không cho tôi ăn cơm.”

Nghe đến đó, Thu Thủy Tâm cảm thấy ngực mình lập tức thắt lại, đứa nhỏ này đang nói cái gì?

Ai tát?Bắt quỳ xuống đất? Không cho cậu bé ăn cơm?

Ông trời! Trên đời này có thể có loại mẹbiến thái thế vậy sao?

“Tiểu Thiên…” Cô không biết phải giải thích với cậu bé thế nào, người mẹ bình thường sẽ không như vậy.

Âu Quân Thiên suy nghĩ một chút rồi nói tiếp:“Bọn họ đều nói mẹ mất trí nhớ, tôi đã hỏi qua ba ba, ba nói người mất trí nhớ sẽ quên mất những chuyện trước kia, cho nên mẹ không nhớ rõ tôi.”

Trong mắt cô bao hàm thương tiếc nhìn cậu,“Như vậy conđã từng nghĩ tới có một ngày, mẹ có thể trở nên đáng yêu một chút, dịu dàng một chút, yêu thươngconhơn một chút, quan tâm con một chút, thậm chí sẽ xem con như bảo bối ôm vào trong lòng không?”

Cậu bé trực giác gật gật đầu, lập tức ý thức được có cái gì không nên làm liền nhanh chóng lắc đầu.“Không cần, tôi mới không hiếm lạ!”

Cậu ôm Tiểu Tam, xoay người bỏ chạy, chạy được hai bước bỗng dưng dừng bước chân lại, quay đầu ngữ khí không tốt nói:“Tôi cảnh cáo mẹ, không được nói chuyện nhìn thấy Tiểu Tam cho ba ba biết, nếu không –” Cậu nhếch miệng, câu tiếp theo thực mang tính uy hiếp trẻ con,“Tôi sẽ càng thêm chán ghét mẹ.”

Thu Thủy Tâm nhìn bóng dáng đứa nhỏ càng chạy càng xa, vẻ mặt cười khổ không thôi.


Powered by Xtgem.com
© Copyright Truyencapnhat.SextGem.Com
Wapsite thuộc hệ thống Wapnhipsong.net
WAP DOC TRUYEN