watch sexy videos at nza-vids!

WAP ĐỌC TRUYỆN HÓT NHẤT VIỆT NAM


kênh truyện - đọc và chia sẻ truyện

* Bạn đang truy cập vào Truyencapnhat.Sextgem.Com wapsite đọc truyện teen hay,tiểu thuyết teen full và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Chiến Thần Online Chiến Thần Online
Game hạng nặng, đồ họa khủng. Đánh quái, làm nhiêm vụ, cày level. (Hỗ trợ Java/ Android)
Chương 3:

Phần 1

“Thứ Ba tuần sau có bài kiểm tra lịch sử Trung Quốc hiện đại, đây là bài ghi chép, tuần trước cậu đến muộn chưa ghi kịp đúng không? Về nhà phải xem kĩ đó.”

“Cám ơn cậu.” Nhận bằng hai tay, còn cúi đầu xuống nữa.

“Học xong về nhà ngay, đừng để cho học trưởng lo lắng.” Thêm một câu dặn dò nữa.

“Ừm.” Người nào đó không hề kháng nghị, hiểu rõ rồi gật đầu.

Tuy rằng rất muốn kháng nghị, đừng đối đãi với cô như con người không có đức hạnh thế chứ, nhưng vì ngày đầu tiên lên lớp, đã liên tiếp xảy ra bao nhiêu chuyện ngồi nhầm xe bus, vào nhầm phòng học, quên mang tiền cơm trưa … còn bao nhiêu chuyện nhỏ không đếm được nữa, may mắn Quan Tử Tu sớm đã chuẩn bị, trước đó đã đem số điện thoại của cô đưa cho em gái của học đệ kia, khi nào vào lớp mà vẫn chưa thấy người, phải nhanh chóng liên lạc điện thoại, đem con mèo nhỏ lạc đường nhanh chóng về lớp học, còn phải để ý cô mọi nơi, thân là một đứa con gái trưởng thành, nào có mặt mũi kháng nghị chứ?

Xoay người đi được hai bước, nhớ ra điều gì đó liền quay đầu lại.“Tử Tu nói, thời gian làm phiền cậu, Chủ nhật muốn mời cậu ăn cơm để nói lời cảm ơn, nhờ tớ hỏi cậu có thể đi hay không.” Cô máy móc, thành thành thật thật nhắn lại thánh chỉ của bạn trai.

Giai Kì chu đôi môi nhỏ nhắn cười trộm.

Học trưởng anh minh, vì anh hiểu quá rõ tính cách của cô bạn gái này, giao cô bạn gái này cho cô, quả thật muốn mời cô ăn cơm.

“Việc nhỏ thôi, học trưởng khách khí quá, nhưng mà có cơm ăn, tớ đương nhiên phải đi. Nói cho bạn trai cậu, không được keo kiệt nha!”

“không đâu.” Tử Tu hiểu rõ con người trên đời, anh sẽ giải quyết rất tốt thôi.

“Học trưởng thực sự tốt với cậu lắm đó, không biết cậu đã mấy kiếp mới tu được phúc khí này, phải quý trọng nha!” Vẻ mặt Giai Kì yêu thích và ngưỡng mộ. Ai cũng có thể nhận ra được, vì bảo vệ cô bạn gái này, anh đã tốn bao nhiêu tâm tư.

Quan Tử Tu thực ra không phải học trưởng của cô, cô cũng chỉ là gọi theo anh trai mà thôi. Từ khi Vịnh Tự chuyển đến lớp học, anh trai đã nói rất nhiều lần, phải chăm sóc tốt cho bạn gái của học trưởng, bởi vì ở trong trường học trưởng cũng cũng rất tốt với hắn, nếu không có này học trưởng tài trí này, tên anh trai ngốc kia của cô đã bị áp lực của trường Y lấy mất nửa cái mạng rồi.

Người sáng suốt nhìn qua đã biết, tất cả chuyện này đều là anh đền đáp thay cho cô bạn gái ngốc nghếch kia, có thể khiến cho người ta dụng tâm như vậy, bảo vệ kín đáo chu toàn như vậy, cô gái này quá hạnh phúc!

Hạ Vịnh Tự yên lặng gật đầu.“ Biết rồi.”Ở bên mỗi người, ai cũng không quên nhắc nhở cô, có thể được anh quan tâm, cô có bao nhiêu may mắn, muốn quên cũng khó.

Hai người chào tạm biệt nhau ở cổng trường, cô đi tới trạm xe bus, dọc đường đi cô cứ nghĩ mãi đến nội dung bài kiểm tra ngày mai. Suy nghĩ một chút, lại liếc mắt vào cuổn vở kia, tiếp tục học thuộc.

Kít –

Tiếng phanh xe chói tai vang lên bên tai, tiếp theo là một trận đau đớn truyền đến từ đầu gối.

Chuyện gì… vừa xảy ra?(người thứ ba đã tới, hây a)

Cô sửng sốt… sửng sốt, nửa phút sau mới cúi đầu, phát hiện mình đang ngã ngồi ở chính giữa đường cái, bên cạnh có một chiếc xe máy đổ, chưa kịp phản ứng, bên tai dường như có một tiếng sấm đánh thẳng vào màng nhĩ.

“Trời, cậu không nhìn đường sao!”

Cô ngẩng đầu lên, một khuôn mặt vô cùng trẻ trung xuất hiện trước mắt, nhưng rõ ràng hắn đang tức giận lắm.

“Tôi — nhưng mà – bây giờ là đèn xanh mà.” Cô thấp giọng giải thích. Rõ ràng là hắn vượt đèn đỏ, là lỗi của hắn chứ?

Một đôi mắt trong suốt.

Người con trai trong nháy mắt sững sờ.

Nhìn vẻ mặt vô tội kia, rõ ràng không phải lỗi của cô, cô ngay cả phản bác cũng không dám nói to, bộ dáng kia mười phần giống tiểu bạch thỏ trong rừng rậm gặp mãnh thú, vừa sợ hãi lại vừa đáng yêu.

Người như thế không bắt nạt, thì có bắt nạt ai được chứ! (đồ xấu xa, mắc dịch)

“Cậu không biết ở Đài Loan, đèn xanh đèn đỏ chỉ để minh họa sao? Tự cậu đi hỏi đi, có ai một ngày không vượt vài cái đèn đỏ? Cậu cho là đèn xanh là kim bài miễn chết sao!” Nói cách khác, đèn xanh không dùng được là lỗi của cô!

“Nhưng mà –”

“Nhưng mà cái gì! Hại tôi hoảng sợ, cậu bồi thường một chút thì được rồi?” Hắn một hơi cắt đứt, khí thế bức người, hoàn toàn không cho cô không gian kháng án.

Cô há miệng hít thở, nhất thời tìm không thấy nói phản bác.

Rõ ràng…… Người hoảng sợ phải là cô chứ? Người này thật vô lí quá.

“này, cậu đừng tưởng rằng không nói lời nào thì sẽ không có chuyện gì.” Tiếp tục hung hăng với cô.

“Tôi, tôi không biết phải nói gì.” Cô lắp bắp trả lời.

Ông trời ơi! Cô cô này sao vậy? Ngay cả cãi nhau cũng không, là người dân tộc thiểu số sao, nhưng lại rất phù hợp với tính tình quỷ dị của hắn.

Hắn rủ lòng từ bi, bàn tay muốn kéo cô vào lòng.“Như vậy đi, cho cậu cơ hội bồi thường, làm bạn gái tôi đi!”

Cô nhướn nhẹ đôi lông mày.“Tôi không cần.”

“Vì sao không cần?”

“Tôi có bạn trai rồi.” Đẩy cánh tay hắn ra, tự mình bò từ mặt đất lên, phủi phủi bụi bẩn.

“vậy thì dễ thôi, đá hắn đi.” Đến thời đại này còn có người con gái từng này tuổi mà không kết giao với vài tên bạn trai sao? Em gái hắn mười lăm tuổi đã bị đuổi ra khỏi hàng ngũ xử nữ rồi, đến bây giờ bạn trai không biết đã có bao nhiêu người rồi, nó còn nói nó là một đóa hoa ngây thơ, còn ở trên ban công gió mưa mà dọa hắn!

“Tôi không thể đá Tử Tu.” Người này thật phiền phức, cô nhíu mày, quay đầu chạy lấy người, không muốn nói chuyện với hắn nữa.

“Này, cậu cứ đi như vậy sao?”

Bằng không muốn thế nào? Sai cũng không phải cô, hơn nữa có người nào vừa gặp mặt đã bảo cô làm bạn gái hắn? Nhưng cái làm cô ghét nhất, là tên lưu manh kia, dám bảo cô đá Tử Tu đi.

Cô hơi nhếch môi không nói lời nào, tiếp tục đi tới trạm xe bus.

Tên con trai dắt chiếc xe bị đổ dưới đấy, đuổi theo cô.“Cậu muốn đi đâu? Tôi chở cậu đi.”

“Không cần.”

“Cậu thực sự không muốn làm bạn gái tôi?”

“Thực sự không muốn.”

“Cho cậu suy nghĩ lại đó. Tôi rất đẹp trai nha, thật đó, cậu nhìn xem, không đồng ý là cậu hối hận đó.”

Hắn thực sự ầm ỹ quá.
Hạ Vịnh Tự quay đầu, nghiêm túc nhìn kỹ khuôn mặt của tên kia, có một chút trẻ con và lông bông.

“Tử Tu đẹp hơn.” Cô chậm rì rì, cẩn thận đưa ra kết luận. Cũng không phải tình nhân trong mắt Tây Thi, Tử Tu thực sự đẹp hơn.

Tên đó thiếu chút nữa ngã quỵ.

Không cần — nghiêm túc giống như nói chuyện quốc gia đại sự như thế chứ? Còn câu trả lời trực tiếp làm đả thương người khác kia nữa.

Xe bus dừng lại trước mặt, cô lên xe, phía sau truyền đến tiếng hét to của hắn:“Này, cậu –”

Cô không quay đầu lại, không lên tiếng trả lời, thầm nghĩ muốn nhanh thoát khỏi tên con trai vô lại này.

Khi về nhà, Quan Tử Tu đã về trước rồi.

“hôm nay em có vẻ hơi muộn.” Cô đứng bên cạnh tủ giầy nhìn cô rồi nói.“Anh vừa mới nói chuyện với Giai Kì, không phải hai người giữa trưa ngay tại cổng chia tay sao?”

Giai Kì ngay cả cái này cũng thông báo cho anh sao?

“À…… Cái đó…… Có một chuyện xảy ra……” Cô trả lời ngập ngừng.

“Chuyện gì?” Cô sẽ không gặp chuyện gì nguy hiểm chứ? Từ cổng trường ra đến trạm xe bus cũng có chuyện sao?

“Ơ…… Việc nhỏ, không quan trọng.” Cô lên xe rồi mới phát hiện sách giáo khoa tìm thế nào cũng không thấy, cô không dám cho anh biết……

Quan Tử Tu nhìn kỹ cô một lát, nói tiếp:“Anh mua thịt viên xíu mại em thích ăn nhất, đã lạnh hết rồi, đi rửa mặt rồi qua đây ăn đi.”

“Ừm.” Cô bỏ cặp xuống, đi vào phòng tắm rửa mặt, kéo cao ống quần xả nước lạnh tùy ý rửa vết trầy da trên đầu gối một chút, chỉ thấy có chút bụi bẩn, cho nên chỉ rửa qua loa.

Quan Tử Tu đã nhanh chóng đặt hai miếng thịt viên cô thích ăn nhất vào trong bát, đẩy bát về phía cô.

Cô cắn một miếng nhỏ, lặng lẽ ngước mắt nhìn anh.“Tử Tu, thứ tư tuần sau –”

“Ban ngày đi học, buổi tối phải đi dạy gia sư.” Trực tiếp kể lịch trình ra.

“Nhưng mà……”

“Nhưng mà là sinh nhật anh.” Một câu nói mạnh mẽ phá vỡ tâm tư của cô. Người bên gối này cũng không phải ngày đầu tiên ngủ cùng nhau, chỉ cần ánh mắt kia thì đã quá rõ ràng rồi.

“Thật…… Thật không?” Cô khô cứng đáp lại, rốt cuộc nói không ra lời.

Vì ngồi nhầm xe bus nên cô đến lớp muộn, cô về muộn là vì đi chọn quà sinh nhật cho anh, muốn giữ lại một chút bí mật, cô nghĩ anh sẽ rất vui vẻ……

Giống như một đứa trẻ làm chuyện tốt mong chờ người lớn khen ngợi, lại phát hiện chuyện kia không tốt như vậy, cô thất vọng cúi đầu xuống, im lặng ăn thịt viên.

Anh lại gắp một viên nữa vào bát của cô.“Với anh sinh nhật không quan trọng, quan trọng là tương lai.”

So với sinh nhật, anh chỉ quan tâm đến, bây giờ phải làm thế nào để cô không thiếu thốn mỗi ngày, trong tương lai có năng lực bảo đảm cuộc sống an ổn cho cô hay không.

“À.” Thì ra anh không quan trọng ngày này.

Quan Tử Tu nở nụ cười, vuốt vuốt tóc cô.“Hôm nay mua cái gì rồi? tặng cho anh luôn đi!” Anh đã chuẩn bị tâm lý rồi, cùng lắm là nhận thêm một con Kitty màu hồng nữa. (anh

“A!” Cô ngạc nhiên, thì ra anh sớm đã đoán được.

“A cái gì chứ? Chẳng lẽ anh đoán không đúng?” Nha đầu kia sinh nhật hàng năm đều chỉ tặng một món quà, cứ nghĩ rằng mình thích, thì chắc là anh cũng sẽ thích cho nên cô vui vẻ tặng, anh cũng không nói gì mà nhận lấy.

Nhưng thôi quên đi, cô vui là tốt rồi.

“Không phải. Em nhìn thấy một chiếc khen len rất đẹp, rất đẹp nha, nhất định anh sẽ thích.”

“Màu hồng phấn?” Anh bi thảm, ướm hỏi.

Người này quả thực fan cuồng của màu hồng phấn!

“Đúng vậy. Anh nói chỉ đeo khăn len em đan, nhưng bây giờ em cũng không biết đan, mỗi lần sợi len đều thắt nút trong tay, bây giờ thời tiết bắt đầu chuyển lạnh rồi, anh cứ dùng cái em mua trước đã, chờ em học được cách đan sẽ đan cho anh.”

“……” Quan trọng đâu phải là cô mua hay tự đan? Cô một chút cũng không hiểu trái tim đau đớn của anh, một tên con trai lớn biến thành một kẻ cuồng màu hồng phấn, cái này có thể nhìn được sao? Lại còn cả mô hình con Kitty kia nữa!

Dừng một chút, cảm thấy anh im lặng một cách khác thường ý cười trên môi cũng biến mất.“Anh không thích?”

“Đâu có?” vuốt vuốt tóc cô.“Tâm ý của em, anh phải nhận chứ.” Không dấu vết, lặng lẽ thở dài một hơi, nhận lệnh.
Chương 3

Phần 2

“Này –”

Mặc kệ, coi như không nghe thấy. Kinh nghiệm lần đó nói cho cô, con người phía sau kia thật rắc rối, tất cả âm thanh coi như không có đi, cô có bạn trai rồi, không thể tùy tiện cùng với người khác, cũng không thể tùy tiện bị ép cùng người ta.

“Này, này, cậu không nghe thấy tôi gọi cậu sao?”

Vì sao hắn gọi thì nhất định cô phải để ý đến hắn?

Hạ Vịnh Tự lẩm bẩm, tiếp tục thuyết phục chính mình cái gì cũng không nghe thấy, cúi đầu bước nhanh về phía trước.

“Hạ Vịnh Tự!”

Cô dừng bước chân, quên mất ba giây trước đã tự thôi miên mình, kinh ngạc quay đầu.

“Biết ngay chiêu này hữu hiệu.” Tên kia đắc ý nhếch miệng, cười với cô.

“Làm sao cậu biết tên tôi?”

“Không nói cho cậu.”

Không nói thì quên đi. Cô xoay bước chạy lấy người.

“Không cần sách giáo khoa?” tên kia đã sớm chuẩn bị, ung dung giơ đồ vật trong tay lên.

Cô trừng mắt với hắn.“Cụa làm sao ăn trộm sách giáo khoa của tôi!” Thảo nào cô về nhà tìm khắp nơi cũng không thấy.

“Trộm gì chứ, nói thật khó nghe, cậu làm rơi xuống đất, là tôi giúp cậu nhặt lên nha, thật vô ơn.”

“…… Cám ơn. Sách giáo khoa kia đưa tôi được chứ?”

“Làm sao có chuyện dễ dàng thế. Tôi giúp cậu tìm sách giáo khoa về, cậu chỉ cần mời tôi một bữa cơm, hay là xem một bộ phim biểu lộ cảm ơn thì được rồi?”

Sao lại có người tự đòi thù lao cho mình, thật vô lại.

Cô rất muốn quay đầu bước đi, sách giáo khoa còn có thể mua lại, nhưng quan trọng là vở ghi của Giai Kì bên trong…… Cô khẽ cắn môi dưới, thật khó xử.

“Cậu không đồng ý, sách giáo khoa tôi không trả cho cậu đâu!” Hình như muốn làm khó cô cho nên hắn bất chợt nói thêm một câu.

Được lắm…… Quá đáng!

Cô trừng hắn, không biết phải nói gì.

“Được rồi được rồi, không cần lo lắng nhiều như vậy, chỉ là xem một bộ phim thôi, bạn trai cậu sẽ không vì như vậy mà đá cậu đâu.” Không đợi cô quyết định, hắn nhanh tay hơn kéo cô đi.

“Này, cậu –” Không phải Tử Tu sẽ đá cô hay không, mà là cô một chút cũng không muốn cùng hắn đi xem phim đâu!

Cô bị kéo đi, nhất thời không biết phải làm sao mới được.

Vì vậy, hôm đó bọn họ không chỉ nhìn xem một bộ phim, còn ra ngoài uống thêm một ly cà phê, dạo một vòng chợ đêm hắn mới đưa cô về.

Hắn nói, hắn tên là Dương Gia Chương, hơn nữa bắt cô phải nhớ kỹ cái tên này.

Không biết là hắn quá cường thế, hay là cô quá yếu đuối, mỗi lần lời từ chối đến bên miệng, luôn có cách chặn cô lại, chờ đến khi cô nghĩ ra phải kháng cự, sự việc đã thành kết cục đã định.

Duy nhất đáng được ăn mừng là, người này cũng được, cũng khá là uy tín, sau đó cũng đưa cô về, sách giáo khoa cũng đúng hẹn trả lại cho cô.

Sách giáo khoa cũng lấy lại được rồi, cô âm thầm hạ quyết tâm, về sau phải tránh xa hắn một chút, dù sao sách giáo khoa cũng ở đây rồi, hắn cũng không có gì dùng uy hiếp cô được nữa.

Nhưng cô nhầm rồi, sai vì cô đã hoàn toàn đánh giá thấp khả năng của người đàn ông nhất da nhị lại tam dây dưa này (nhất da, nhị lại, tam dây dưa: chắc thứ nhất là da mặt dày, thứ hai là vô lại, thứ 3 là dây dưa… chắc thế), mặc kệ cô trốn thế nào, người này cũng có thể xuất hiện trước mặt cô, hắn thực đáng ghét mà.

“Vịnh Tự, Vịnh Tự, Tự Tự yêu quý –”

“Cậu cút ra!” Không thể nhịn được nữa, cô căm giận đuổi người.

Thực sự, cô không muốn tức giận với người khác, nhưng người này thật có bản lĩnh làm cho cô phải tức giận, dùng thái độ khinh thường nhất với hắn, nhưng thật sự dùng cách nào hắn cũng không chịu đi, da mặt thật dày.

“Muốn uống nước không?” Một ly đồ uống lạnh đưa tới trước mặt cô.

“Không cần, cậu uống đi.”

“Được rồi, uống một chút đi, hôm nay nắng gắt, bổ sung một chút nước, nếu không sẽ bị cảm nắng nha.”

Bị cảm nắng còn tốt hơn bị hắn làm phát điên.

Ánh nắng trên đầu dịu đi, cô ngẩng lên, phát hiện phía trên có một cây dù.

“Cầu xin cậu tránh ra được không?” Như vậy thực quấy rầy cô nha.

“Được rồi, chờ cậu lên xe bus rồi tôi đi.”

Cô hơi nhếch môi, lại dứt khoát không nói thêm một câu.

Cô biết thái độ của mình với hắn thật tệ lắm, tuy rằng là hắn trông rất ngứa mắt, nhưng thực sự hắn tốt với cô lắm, có đôi khi tâm tình không tốt, lại bị hắn như trêu đùa vậy, nhịn không được mà giận chó đánh mèo phát giận với hắn, hắn chỉ cười cười bao dung, cũng chẳng tức giận gì, hại cô sau khi ngẫm lại, đều cảm thấy mình thật không tốt.

Cô cũng không biết vì sao, tám trăm năm không tức giận với ai, nhưng mỗi khi ở trước mặt Dương Gia Chương, bị hắn trêu ghẹo, có lẽ bởi vì hiểu rõ hắn sẽ bao dung đi, cho nên những cảm xúc đè nén mới có thể dễ dàng phát tiết trước mặt hắn như vậy, giống như một đứa trẻ bốc đồng, không có gì che lấp.

Nhưng mà cô thực sự không thể nhận ý tốt của hắn, cô đã có Tử Tu, những lời này cô cũng nói đến tám trăm lần rồi, hắn nghe không hiểu sao?

Cúi đầu khẽ vuốt chiếc nhẫn trên ngón tay, cô đột nhiên nhớ tới người đàn ông cô yêu đậm sâu kia.

Chú ý đến động tác nhỏ của cô, Dương Gia Chương cố tình bỏ qua, làm bộ không thấy, tươi cười nhẹ nhàng đẩy vai cô một cái.“Ngẩn người gì thế, xe bus của cậu đến rồi!”

Cô lên xe, đi tới ghế trống phía dưới.

“Ông lái xe, chờ một chút!” Phía sau, Dương Gia Chương vội vội vàng vàng đuổi theo xe, đem ly đồ uống lạnh kia nhét vào tay cô, rồi nhanh chóng xuống xe, còn lưu manh nói với lái xe:“ Cái bô của cháu ở trên xe, chú lái xe cẩn thận nha!”

Vô lại! Ai là cái bô của hắn?! Nhìn ly nước đã lạnh trên tay, cô căn bản không kịp từ chối.

Cuối cùng cô ngồi xuống một loạt ghế trống phía dưới, qua cửa kính xe, cô nhìn thấy hắn tươi cười vô cùng xán lạn, vẫy mạnh tay nói tạm biệt với cô.

Nhưng giờ phút này, hiện lên trong tâm trí cô, cũng chỉ có hình ảnh của bạn trai.

Đột nhiên, cô rất muốn nhìn thấy anh.

Có lẽ anh nghĩ rằng, cô không đủ kiên cường, đối với chuyện của bọn họ, cô lựa chọn trốn tránh mà không chọn vì anh hăng hái dũng cảm chiến đấu, cô biết, chắc chắn anh thất vọng, chỉ là không nói ra miệng.

Chiếc xe bus này, đi qua cổng trường của họ. Cô hít sâu một hơi, xúc động rung chuông xuống xe.

Lại bước vào chiếc cổng trường này, trong lòng cô không hề yên ổn, nhưng cô không ngừng nói với chính mình, không được lùi bước, không được lùi bước –

“Ồ? Kia không phải là người học khoa tiếng Trung lúc trước sao, nghe nói là chuyển trường rồi mà? Lại đến đây làm gì?”

“Cái gì, cậu nói bạn gái của Quan Tử Tu khoa Y sao? Chắc là tìm đến bạn trai đó!” Tên của cô, rất khó có vinh hạnh được nhớ kỹ, bình thường chỉ là cái nhãn “bạn gái của Quan Tử Tu”, mà không phải là một thực thể độc lập, dường như ngoài điều này, cô chẳng có gì đáng kể.

Da mặt cô rất mỏng, những cái nhìn và lời thì thầm của người ngoài, cô rất khó mặc kệ rất khó coi như không có chuyện gì.

“Cô ta còn chưa bị đá sao? Tớ nghĩ rằng họ hẳn là chống đỡ không được bao lâu chứ.”

“Đúng rồi, như vậy thật không xứng. Nhất định là cô ta chủ động theo đuổi người ta, nếu không Quan Tử Tu làm sao có thể thích cô ta được? Cũng không nhìn xem điều kiện bản thân thế nào, chúng ta không vô liêm sỉ như vậy, không cần oán thán gì cả.”

Nói chuyện riêng với nhau, một chút cũng không khống chế âm lượng, có lẽ muốn cho cô nghe thấy đây mà.

Nhưng mà…… Là cô theo đuổi Tử Tu trước, cô có thể cãi lại gì đây?

Con đường đến khoa Y còn dài không? Dọc đường đi này, cô còn phải đối mặt với những gì nữa? Anh ở một đầu khác, còn cô phải cố đi thật nhanh cuối cùng cũng không cố nổi, lại không thể kiên trì đi tiếp.

Cô từ bỏ, xoay người quay lại.
Chương 3

Phần 3

“Hi, em gái.”

Cô uể oải mở mắt, lại cúi đầu, mắt mù tai điếc.

“Ôi? hôm nay nụ cười của cậu thực không hợp với ánh mặt trời nha!” Dương Gia Chương rất nhanh phát hiện có chuyện không thích hợp.

Cô bao giờ cười cho hắn nhìn qua? Thêm mắm thêm muối.

“Thế nào? Bạn trai làm cậu không vui? Cần tôi giúp cậu xan bằng hắn không?” Hắn xắn tay áo, làm bộ muốn lấp biển.

“Cậu không cần lo cho tôi!” Dám đụng vào một chiếc lông tơ của Tử Tu xem!

“Là vì hắn thật hả? Thế thì vui rồi, hắn làm cậu khó chịu, đá hắn đi là được, làm bạn gái tôi đi!”

“Tôi không cần, cậu cút đi.” Mỗi lần hắn nói câu này, cô đều rất tức giận.

“Được rồi, okie, không đá hắn, vậy nói chuyện kia ra đi? Dù sao chờ xe bus cũng thật nhàm chán, tâm sự một chút thì được rồi.”

Cô không hé răng, ngoài đường cũng không phải nhà cô, cũng không thể đuổi hắn đi khỏi đây, vì vậy chỉ có thể trầm mặc.

Dương Gia Chương có chút nản lòng. Đi theo cô hơn nửa nămm, cô thật đúng là nói không để ý người thì sẽ không để ý người, liệt nữ trinh tiết cũng chẳng trung trinh như cô vậy đâu.

Chăm chú nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó của cô, có chút chua xót mở miệng:“ Rốt cuộc hắn có điểm gì tốt? Cậu cứ khăng khăng một mực với hắn như vậy.”

Tử Tu? Cô đếm từng ngón tay:“Anh ấy trầm ổn, anh ấy thông minh, anh ấy săn sóc, anh ấy có tránh nhiệm, anh ấy học giỏi, đẹp trai, anh ấy –”

“Ngừng! ngừng lại! Stop!” Cô còn muốn đếm cho hắn nghe nữa?“Cậu thật tàn nhẫn.”

“Tôi sẽ không bỏ Tử Tu.” Cô nhắc lại.

“Nhưng cùng với hắn không vui, không phải sao?”

“Đó là bởi vì –” Phát hiện mình lại bị hắn dắt mũi, rơi vào đề tài đầy cạm bẫy này, cô lần nữa ngậm miệng lại.

“Cậu nghĩ rằng tôi không nhìn thấy sao? Nếu cậu và hắn cùng nhau thực sự hạnh phúc như vậy, thì sẽ không có tâm sự trùng trùng, bộ dáng áp lực đến mức không thở nổi, vì vậy có thể thấy hắn căn bản không tuyệt như cậu nói vậy đâu. Tôi đoán đúng rồi phải không? Cậu còn gì để nói chứ.”

“Không phải! Tử Tu tốt lắm, chính vì anh ấy tốt quá, vĩ đại quá, tôi mới bị áp lực thôi, cậu căn bản cái gì cũng không hiểu –” Cô bé này thật đơn giản, hoàn toàn không phát hiện chính mình đang những lời kia làm cho kích động.

“À. Chỉ là học nhiều thôi mà, có gì đặc biệt hơn người? Con mọt sách đầy ngoài đường kìa.”

“Nhưng Tử Tu không chỉ học nhiều, anh ấy rất có ý tưởng, sắp xếp tương lai cũng tốt lắm. Tử Tu nói tốt nghiệp xong sẽ kết hôn với tôi, sau khi kết hôn cho tôi ở nhà, sau đó anh sẽ làm một bác sĩ thật giỏi; Tử Tu cảm thấy kết hôn xong không cần sinh con ngay, chờ ba năm sau cho ổn thỏa, nếu tôi thức sự cảm thấy buồn chán, có thể nuôi một con chó nhỏ giết thời gian, sau đó chờ tiết kiệm đủ tiền –”

“Vậy ý tưởng của cậu ở đâu?” Dương Gia Chương cắt đứt lời nói của cô.“Từ đầu tới cuối, tôi chỉ nghe thấy Tử Tu nói, Tử Tu cảm thấy, rõ ràng là tương lai của cả hai, vì sao đều là hắn quyết định? Cậu cứ như vậy để cho hắn dắt mũi, cái gì cũng nghe hắn, cái gì cũng để hắn nắm trong tay?”

Cô cứng lời, không biết phải nói gì.

Lời của hắn giống như một cây kim nhọn, hung hăng đâm vào tim cô, không phải cô không muốn phản bác, mà là cho tới bây giờ, đó là nỗi đau mà cô cố gắng đè nén trốn tránh, không muốn đối mặt, một lời nói của hắn, trần trụi lôi ra, khiến cô không còn chỗ nào có thể ẩn nấp.

Thực ra, cô không thích hợp quá với đô thị phồn vinh, bận rộn như vậy, cô muốn ở một vùng nông thôn như Vân Lâm, một cuộc sống giản dị bình thường, cha mẹ cô đều ở đó, hoàn cảnh không đến mức làm cô cảm thấy xa lạ bất lực, cô biết cô thật không tiền đồ, nhưng cô thực sự không phải là người tài giỏi gì cả!

Cô cũng rất thích trẻ con, không biết vì sao phải đợi ba năm, nếu bây giờ có thể sinh em bé không tốt sao? Cô không đi học thì cũng có sao đâu.

Nhưng cho tới bây giờ cô cũng không dám nói khi mà anh đã tính toán hết thảy mọi chuyện.

“Cậu không biết như vậy thật là không có tôn nghiêm sao? Đem mình biến thành con rối mặc kệ cho hắn khống chế, tôi một chút cũng không tin cậu như vậy mà cảm thấy vui vẻ.”

Những hạt nước mắt to bằng hạt đậu không báo trước đột nhiên rơi xuống. Cô không có tôn nghiêm, cô không có tôn nghiêm…… Ở trong mắt người khác, cô là kẻ đáng thương ngay cả tôn nghiêm cũng không có sao?

“Này, cậu –” Dương Gia Chương bị dọa đến. Nước mắt con gái thật là khủng bố nha, giống hệt như vòi nước, chưa nói đã chảy xuống rồi!

“Nói chuyện với cậu thật khó chịu……”

“Đúng, thật là khó chịu, nhưng đó không phải là sự thật sao? Tôi chỉ là nói trực tiếp ra mà thôi, bằng không tại sao cậu không phủ nhận? Bởi vì điều kiện của người này so với cậu ưu tú gấp một trăm lần, kể cả là ai cũng sẽ tự ti, bởi vì tự ti, cho nên phải dè dặt cẩn trọng đón ý nói hùa hắn, lấy lòng hắn, chuyện gì cũng không dám phản bác, dần dần, còn cái gì mình có thể tự làm? Những ngày như vậy cậu không thấy vất vả, tôi cũng cảm thấy mệt mỏi thay cho cậu.”

“Cậu còn nói nữa!” Cô thẹn quá hóa giận quát hắn.“Cho dù cậu nói như vậy, tôi cũng sẽ không rời khỏi Tử Tu.”

“Vì sao? Chẳng lẽ bởi vì điều kiện của hắn quá tốt, cho nên cậu thấy luyến tiếc?”

“Không phải như vậy. Chỉ là tôi thích anh ấy, tôi cũng không phải bởi vì điều kiện của anh ấy tốt nên mới cùng với anh ấy, chỉ là yêu thôi, cậu lại nói tôi như vậy……” Cô nghẹn ngào, ủy khuất khóc lóc, nước mắt càng ngày càng mãnh liệt.

“Cậu khóc cái gì!” Hắn thức điên đầu.“Được rồi được rồi, cậu nói như thế nào thì là như thế, tôi không nói nữa là được chứ gì? Cầu xin cậu đừng nữa khóc!”

Hạ Vịnh Tự đẩy khăn giấy hắ đưa tới trước mặt ra, từ chối lời xin lỗi và an ủi của hắn.

Nhưng là, từ chối được một lần, không chắc chắn sẽ từ chối được cả đời.

Từ lần tiết lộ ra quá nhiều chuyện đó, giống như sự bảo vệ cẩn thận lại có một lỗ thủng, hắn luôn có cách dụ cô nói ra, cũng bởi vì hắn biết quá rõ chuyện của cô và Tử Tu, dần dần, rất nhiều chuyện chỉ có thể nói với hắn, cũng chỉ có hắn biết, hắn là người đầu tiên cô nói thẳng thắn nói ra tâm sự của mình, nguowiwif hiểu rõ tâm sự của cô nhất cũng chỉ có hắn.

Bởi vì hắn nói:“Tôi biết cậu với bạn trai mình là nhất kiến chung tình, tôi sẽ không bảo cậu làm bạn gái của tôi nữa, đơn thuần coi tôi như bạn bè tâm sự một chút, như vậy được chứ?”

Nếu chỉ là bạn bè, nếu hắn không luôn miệng kêu cô bỏ Tử Tu lao vào vòng ôm của hắn, vậy thì người này cô cũng không chán ghét lắm, vì thế cô tiếp nhận tên bạn này.

Chỉ cần là bạn bè đơn thuần, cô có thể tâm sự với hắn, bởi vì ở trước mặt hắn, cô thực thoải mái, thực tự tại, tùy ý phát tiết cảm xúc, trở về là chính mình, không có áp lực gì cả. (chị làm thế có người buồn đó)
Chương 4:

Phần 1

Lại một kì nghỉ hè nữa qua đi, cô thuận lợi tiến lên năm thứ tư, còn Quan Tử Tu vẫn bề bộn nhiều việc như cũ, giáo sư đánh giá anh rất cao, vì mấy loại tư liệu, học thuật, sách giáo khoa ngày càng nhiều, anh bình thường đều ở phòng nghiên cứu đến rất muộn, giáo sư còn hỏi qua anh có muốn ông viết thư giới thiệu để anh có cơ hội ra nước ngoài học cao hơn hay không?

Cô không biết anh đang nghĩ gì, chỉ biết là anh cẩn thận suy nghĩ vài ngày, cuối cùng từ chối.

Anh bề bộn nhiều việc, bận đến mức ngay cả thời gian nói chuyện cũng không có, làm cho cô cảm thấy tình cảm của hai người càng ngày càng trống thiếu. Anh nói, tất cả những cố gắng này, đều là chuẩn bị cho tương lai của họ, nhưng giờ phút này sự cô đơn của cô, sự bất lực của cô, anh rõ ràng có nhìn thấy, lại chưa bao giờ muốn đối diện.

Tuy rằng dù anh có bận rộn đến mức nào ban đêm cũng sẽ về bên cạnh cô, nhưng đôi khi, nằm trong vòng ôm của anh, sau khi chăm chú nhìn anh đi vào giấc ngủ, cô lại cảm thấy, khoảng cách giữa họ xa xôi quá, anh càng cố tiến lên, cô lại càng chỉ có thể ngửa đầu nhìn anh, càng ngày càng xa anh, xa đến mức cô không thể đi tới được.

Trong lòng có một cái hang động đen tối, sâu rộng vô cùng, trống rỗng, lạnh như băng, tưởng đã nắm được rất chắc, nhưng đôi bàn tay lại trống không, đôi khi, cô còn tự hỏi mình, tình yêu thực sự còn ở đó sao? Vì sao họ lại giống như người xa lạ, xa cách như vậy? Trừ việc ngủ cùng trên một cái giường, ngẫu nhiên làm tình, thì cuộc sống của họ, tâm trí họ, khoảng cách càng lúc càng xa, cô vĩnh viễn chỉ có thể ngước lên, giống như các đám mây không thể nào giao nhau.

Tâm hồn mệt mỏi tê liệt gần đến mức cái gì cũng không cảm nhận được nữa–

“Hey, ngẩn người gì thế!” Dương Gia Chương từ phía sau vỗ vai cô, xa xa hắn đã nhìn thấy cô cúi đầu không biết đang nghĩ gì.

“Không.” Cô khẽ mấp máy môi, lại cúi đầu xuống.

Gần một năm nay, hắn luôn không định kỳ ở bên cạnh cô, nghe cô nói chuyện khi đợi xe bus, sau đó hắn sẽ cười vẫy tay, nhìn theo cô lên xe, trở lại bên cạnh người bạn trai kia, trừ lúc ban đầu bị hắn lấy sách giáo khoa kia, cô và hắn chưa từng ra ngoài cùng nhau, ngay cả số điện thoại cũng không có, cảm giác so với người không quen còn giống hơn.

Nhưng mà, hắn lại là người hiểu rõ nhất tâm sự của cô, rất nhiều chuyện không dám nói cho Quan Tử Tu thì sẽ không tự giác mà nói với hắn, cô chia sẻ tâm sự lắm, khiến cho cảm xúc của cô như một cái ống dần được thông khơi, cứ vậy, vô tình cô lại có thói quen ý vào sự tồn tại của hắn.

Tinh tế chú ý đến nụ cười có chút miễn cưỡng của cô, hắn hỏi:“Sao vậy? Muốn tìm bất mãn sao? Quan Tử Tu gần đây không làm “đau” cậu à?”

“cậu nói chuyện thực không dinh dưỡng nha!” Liếc mắt trừng hắn một cái.

“Trừng đi, dù sao cậu cũng chỉ dám trừng tôi, với Quan Tử Tu nếu có một nửa khí thế như bây giờ thì tốt rồi!” Chậc, khác xa như vậy, với Quan Tử Tu thì cung kính, nghe lời như một cô hầu gái, đỉnh cũng không dám đỉnh một câu.

“Cậu không cần trêu chọc tôi, nói chuyện với cậu thật vớ vẩn.”

“Làm sao chứ? hôm nay là sinh nhật cậu nha, vì sao lại không vui?”

Cô ngạc nhiên.“Cậu làm sao biết được?”

“Cậu nói mà! Chính là cái hôm hỏi cái gì mà chòm sao đặc biệt giống cậu vừa ngốc, vừa nhát gan, lại yếu đuối lại chỉ biết khóc đó.” Nghe qua thực sự rất giống con người vô dụng.

Lần đó chỉ là lơ đãng nhắc tới, hắn liền nhớ kỹ? Hay là hắn muốn mang đề tài chòm sao ra chủ yếu để hỏi ngày sinh nhật cô?

“Quan Tử Tu không rảnh cùng cậu sao?” Bằng không tại sao ngày sinh nhật lại buồn thế chứ?

“Có lẽ thế!” Hôm nay anh có hẹn với giáo sư, buổi tối có buổi gia sư, có lẽ không rảnh thật, cô không dám phiền anh.

Những sinh nhật trước đây của cô, không phải năm nào anh cũng cùng cô, nếu hai người cách xa nhau hoặc thực sự không thể phân thân, anh cũng không tận lực sắp xếp gì, nhưng nếu điều kiện cho phép, bình thường anh sẽ dắt tay cô đi dạo phố, mua cái bánh ngọt nhỏ chúc mừng một chút, nhưng mỗi lần ước nguyện đều nói:“Em có thể ước mình thông minh hơn chút được không.”
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Nhưng có lẽ anh đã quên rồi, cô nhớ anh từng nói qua không quan trọng những ngày lễ, có lẽ sinh nhật với anh mà nói một chút cũng không quan trọng, cho nên mấy ngày nay cô cũng cô gắng không nhắc tới.

“Nếu không…… Tôi muốn nói, dù sao bây giờ cậu trở về cũng chỉ có một mình thôi, hay là…… Ách…… Cùng tôi đi chúc mừng sinh nhật?” Dương Gia Chương có chút khó khăn mở miệng, hình như là sợ cô nghĩ quá nhiều, rất dư thừa chạy lại bổ sung:“Chỉ là bạn bè! Một người bạn giúp cậu chúc mừng sinh nhật không sao chứ? Cậu ngàn vạn lần không được nghĩ nhiều, tôi biết cậu chính là dung chính trinh tiết, từ tám trăm năm trước đã quên chuyện muốn cậu làm bạn gái rồi!”

“……” Hai câu cuối là khen cô hay mắng cô vậy?

“Thôi mà, không cần nghĩ nhiều như vậy, nói đi là đi!” Hắn không đợi cô phản ứng, lập tức đưa tay ra, kéo cô chạy lấy người. Nếu đợi cô suy nghĩ thêm, chắc chắn sẽ hộc máu mà trả lời hắn:“Không được, tôi không thể ra ngoài với người con trai khác ngoài Tử Tu.”

Hắn tuyệt đối tin rằng, trừ Quan Tử Tu, không có một tên con trai nào có thể cầm tay cô, càng miễn bàn hôn cô, ôm cô, lần đầu tiên đụng vào cô, cô ngay cả chạm cũng không cho hắn chạm vào! Nếu hắn không quá cường thế, cộng với cô phản ứng quá chậm, luôn bị hắn dắt đi, chắc hẳn là ngay cả đầu ngón tay của cô hắn cũng không được đụng đến.

Có đôi khi hắn cũng nghi ngờ có phải cô sống ở thời cổ đại không? Có lẽ cô mà bị đụng đến một đầu ngón tay sẽ nghĩ rằng trinh tiết đã mất, muốn nhảy xuống giếng tự sát bảo toàn danh nghiệp liệt nữ.

Đây là lần thứ hai, cô ngồi sau xe máy của hắn.

Họ cùng ăn tối, sau đó hắn đem cô đến bờ biển, mua một cái bánh ngọt, một tá bia, hào hùng vạn trượng tuyên cáo với cô không say không về.

“Không được.” Cô không thể uống rượu, Tử Tu sẽ mắng cô mất.

“Cậu đừng nói nữa đi!” Cô còn không thèm nhìn xem hắn là vì ai mới mua, sinh nhật làm sao có thể không có rượu? Thế mà cô lại hắt nước lạnh vào hắn.

Cô mở miệng đang định nói gì đó…

Thì một tiếng chuông độc nhất vô nhị vang lên.

Vẻ mặt hắn cứng đờ.“Quan Tử Tu?” tiếng chuông này hắn đã rất quen thuộc, chỉ thấy cô hầu gái kia không dám chậm trễ, vô cùng cung kính nhận điện.

“Em ở đâu vậy?” Đầu tiên bên kia hỏi.

“Ơ……” Cô có chút chột dạ liếc tên ngồi bên trái một cái, cố ý nói nhỏ:“Em ở thư viện làm báo cáo.”

Đầu dây bên kia im lặng một chút.“Nếu không có việc gì, đừng về nhà quá trễ.”

“Nhưng……” Anh cũng bận rộn nhiều việc không phải sao? Cô không muốn về nhà một mình đối mặt với bốn bức tường lạnh lẽo ngày sinh nhật đâu!

“Trễ nhất trước mười một giờ phải về nhà, biết không?” Không cho kháng nghị, trực tiếp phán quyết.

Cúp điện thoại, thấy cô buồn không hé răng, Dương Gia Chương một bên chủ động hỏi:“Hắn nói thế nào?”

“Anh ấy dặn tôi về nhà sớm một chút.”

“Tôi không biết cậu còn có nhiệm vụ gác cổng nữa? Chậc, bị quản nghiêm vậy, cậu rốt cuộc là bạn gái hay là con gái hắn vậy?” Quả thực bất khả tư nghị.

Cô buồn chán, không có tâm tư nào phản bác hắn.

“Cậu thực sự muốn ngoan ngoãn theo lệnh? Rõ ràng là chính hắn không thể bên cạnh cậu, có lập trường gì yêu cầu cậu về nhà sớm một chút thay hắn chờ cửa? Cậu cũng không phải con cún hắn nuôi mà có trách nhiệm trông nhà cho hắn !” Hắn khó chịu đến cực điểm, đối với Quan Tử Tu hắn hoàn toàn không có ấn tượng tốt, cũng cũng không cần phải để ý lời nói nữa.

“Cậu nói chuyện thật khó nghe.” Những lời này đối với tâm trạng của cô thật là khó nghe, mỗi câu đều giống một mũi kim xuyên vào tim, làm nó chảy từng giọt máu.

“Tôi chỉ là nói chuyện khó nghe mà thôi, còn hắn thì sao? Hắn căn bản là không quan tâm cậu, nếu hắn thực sự để ý, thì đầu tiên phải nghe tới ý kiến của cậu, mà không phải tự tiện quyết định cậu cần cái gì, ngay cả hỏi cũng không hỏi một tiếng xem cậu suy nghĩ thế nào, vĩnh viễn chỉ biết gọi cậu như vậy, tùy ý xếp đặt cậu, khống chế cậu, một chút cũng không để ý đến tâm trạng cậu! Đây là yêu sao? Cậu cho rằng hắn như vậy là yêu cậu sao? Tôi chỉ cảm thấy, hắn chỉ là tìm một con rối biết nghe lời, có thể mặc hắn giật dây!”

“Cậu đừng nói nữa!” Đau quá! Mỗi chữ của hắn, mỗi câu của hắn đều khiến ngực cô vô cùng đau đớn, nước mắt liều mạng rơi xuống, cô xúc động đoạt lấy nửa chai bia trong tay hắn, mạnh bạo uống hết, làm tê liệt trái tim đau đớn.

Không chỉ sự chất vấn của Dương Gia Chương, ngay cả cô cũng hoài nghi, tình yêu thực sự còn ở đó sao? Tất cả kế hoạch của anh đều thật hoàn mỹ, mỗi chuyện đều là anh xếp đặt, không chỉ cuộc sống của anh, ngay cả cuộc sống của cô cũng xếp đặt thật tốt, bao gồm khi nào thì yêu nhau, khi nào thì đính hôn, khi nào thì kết hôn, khi nào thì sinh em bé, ngay cả cô học khoa gì cũng đăng kí theo sự lựa chọn của anh…… Nhưng cái cô muốn kỳ thực không phải là anh nói cho cô nên làm thế nào, mà là anh ôn nhu lại gần hỏi cô một câu:“Bé con, em muốn thế nào?”

Chưa bao giờ, anh chưa bao giờ hỏi cô muốn thế nào, cũng chưa bao giờ thèm để ý cô muốn cái gì……

Anh vì sao không thể nghe lời nói của cô, quan tâm ý nghĩ của cô nhiều hơn một chút? Cô thực sự không có cảm giác của tình yêu……

Phần 2

Đau đầu quá!

Hạ Vịnh Tự chống đỡ những cơn sóng trong đầu, trí nhớ cuối cùng trong đầu cô là cùng với Dương Gia Chương hợp lực uống hết chỗ bia đó, sau đó di động cứ kêu mãi, hắn ngại ầm ỹ, hai tay đoạt lấy điện thoại, tắt máy, lại tiếp tục uống. Cuối cùng ý thức đã có chút mơ hồ, chỉ nhớ rõ hắn nắm vai cô truy hỏi:“Tôi rõ ràng so với hắn còn yêu cậu hơn, vì sao cậu không chấp nhận tôi……” Sau đó không khống chế được hành vi mà hôn cô……

Trí nhớ chỉ có vậy.

Cô cả kinh, cả người đều bừng tỉnh lại, cảm giác gân cốt đau nhức, không thể di chuyển được, mới phát hiện người ở bên trên cô…hai người đều có điểm chung là — quần áo không chỉnh tề!
Đầu óc trống rỗng, cô không biết phản ứng gì, trái tim trong nháy mắt chìm vào hầm băng lạnh lẽo không thấy đáy, tứ chi đông cứng.

Cô…… làm gì vậy?

“Dương Gia Chương! Cậu đứng lên cho tôi!” Cô tức giận, sợ hãi xông vào đẩy hắn ra.

“Ồ…… Cậu dậy rồi sao.” Người này vẫn còn một nửa trong mơ, mơ mơ màng màng quăng một câu ra, hai tay vừa định ôm cô, cô lại đang tức giận, giờ mạnh tay tặng cho hắn một cái tát.

“dậy lâu rồi!”

“Cậu vừa dậy mà đã tức giận?” Sờ sờ bên má đau đớn, người bị đánh lại không hiểu gì cả.

“Ngày hôm qua, chúng ta…… Chúng ta ngày hôm qua…… Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Cô không nhớ rõ mình làm sao lại đi đến chỗ ở của hắn, không nhớ rõ bọn họ đã làm gì, trí nhớ chỉ là một mảnh hỗn loạn……

Dương Gia Chương ngồi dậy, liếc cô một cái.“Cậu không nhớ?”

Cô phải nhớ cái gì? Chẳng lẽ…… Thực sự có?

Nước mắt lưng trừng trong hốc mắt, cô khó khăn phát ra thành tiếng:“Cậu nói…… Chúng ta……”

“Cậu nói thế nào thì là như thế!” quần áo hắn lệch lạc mà không du côn, xuống giường lấy chiếc áo T-shirt trên sàn mặc vào người.

“Rốt cuộc có hay không?!” Cô gấp đến độ sắp khóc.

“Có.” Cô muốn hỏi, hắn liền đáp rõ ràng.

“Nhưng mà…… quần áo tôi còn ở trên người……” Hoàn toàn không có ấn tượng gì cả.

“Ax, cậu không phải xử nữ đúng không? Nói lời này không sợ người ta cười sái quai hàm sao!” Ai quy định chuyện này mặc quần áo không thể làm?

Lời này vừa nói ra, nước mắt lập tức trào ra khỏi mắt, liên tục rơi xuống chăn.

Chậc, làm thế nào mà nước mắt nói là chảy ra được vậy?

“Tôi không ép buộc cậu nha, là cậu tự nguyện đó.”

Nói chưa dứt lời, cô càng khóc dữ hơn.“Cậu, cậu khốn khiếp –”

“Tôi đâu nói tôi không chịu trách nhiệm, cậu khóc gì chứ?”

“Ai cần cậu chịu trách nhiệm!” Cô có Tử Tu mà! Nhưng mà bây giờ, bây giờ……

Nghĩ đến cái tên kia, trái tim cô đau xót. Cô phản bội anh…… bây giờ, họ phải làm sao?

“Chẳng lẽ cậu còn muốn quay lại với hắn? Con người hắn tâm cao khí ngạo như vậy, cậu cho là hắn còn có thể tiếp nhận cậu sao? Đừng mơ tưởng nữa!”

Hạ Vịnh Tự á khẩu không trả lời được.

Cá tính của Tử Tu cô quá rõ ràng, anh với anh, với tất cả, đều phải mong muốn làm thế nào hoàn mỹ nhất, cho tới bây giờ, tất cả cũng đã như anh mong muốn, anh có thể chịu được việc ngoài sắp xếp của mình sao, có thể chịu đựng được người mình yêu thương phản bội mình sao?

Không thể, tuyệt đối không thể……
Chương 4

Phần 3

“Em đi đâu vậy?”

Vừa vào cửa, câu hỏi lạnh như băng đã vang lên, dọa cô sợ hãi.

“Tử, Tử Tu……” Kinh hoàng, chột dạ, làm cho đầu óc cô trống rỗng, ấp úng tìm không ra một chữ đáp lại.

Mặt anh không chút biểu cảm, ngồi ngay ngắn ở phòng khách.“Tối hôm qua em đi đâu? Anh gọi di động cả một buổi tối, em không tiếp.”

“Em…… cùng Giai Kì thảo luận bản báo cáo, muộn quá…… Ở chỗ cô ấy ngủ một đêm…… Có lẽ…… Di động hết pin…… Anh cũng một đêm không ngủ sao?” Vẫn ở chỗ này chờ cô?!

Anh yên lặng chăm chú nhìn cô, không nói một lời, nhìn thấy cô không ngừng lo sợ, không thể nhìn thẳng vào mắt anh.

Một hồi lâu, anh thở dài một hơi.“Em không về, anh có thể ngủ sao? Lần sau ở bên ngoài, gọi điện thoại báo cho anh biết.”

“Em, em quên mất……” Hổ thẹn tràn đầy trong ngực, ánh mắt phiêu di chú ý đến bánh sinh nhật trên bàn, sửng sốt.“Tử Tu, cái này……”

“Ngày hôm qua là sinh nhật em, không phải sao?”

Anh nhớ?! Một sự ngạc nhiên mãnh liệt lại làm cô khó có thể phản ứng.

Cô luôn nghĩ rằng, anh đã quên, cho dù nhớ, anh bận rộn như vậy, thời gian biểu ngày hôm qua cũng không có rảnh rỗi chút nào, cho nên đương nhiên nghĩ rằng…… nghĩ rằng anh sẽ không làm chuyện đó.

Nhưng mà…… Anh lại làm, anh đã sắp xếp tất cả mọi chuyện để cùng với cô đón chào lễ sinh nhật 22 tuổi.

“Vì sao anh không nói cho em……” Nếu anh sớm nói…… có lẽ đã không có chuyện gì xảy ra……

“Anh có nhắc em về sớm một chút.”

“Không phải anh nói…… sinh nhật không quan trọng sao?” Cô thực sự cho rằng, anh không quan trọng ngày này.

“Anh chỉ nói là sinh nhật của anh không quan trọng.” Anh đâu có nói sinh nhật cảu cô không quan trọng? Liên quan đến chuyện của cô, làm sao anh có thể nói không quan trọng? Nếu năm trước không có chuyện bất ngờ không thể xử lí được, anh có thể không ở bên cô sao?

Anh đem cô…… so với chính anh còn quan trọng hơn! Nghe ra ý này, nước mắt rốt cuộc khó có thể ức chế tràn trên hốc mắt.

Cô đã làm gì? Cô rốt cuộc đã làm gì?!

Người đàn ông của cô mệt mỏi, cô đơn trắng đêm chờ cô về, còn cô lại qua đêm trên giường một người đàn ông khác…… Cô phải đối diện với anh thế nào đây?

“Vâng, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi…… Em cái gì cũng không biết……”

Tâm trạng vô cùng hoảng loạn, đau quá. Họ phải làm thế nào bây giờ?

“Được rồi, được rồi, chỉ là một lần sinh nhật thôi, không cần khóc như vậy đâu, sang năm bù lại là được rồi.” Cuối cùng, anh an ủi cô như vậy.

Cứ nghĩ rằng anh sẽ giận một chút, nhưng không hề, chỉ là theo quán tính thở dài một hơi, nói rằng “Quên đi, không sao đâu”

Nhưng, nếu anh biết này đêm qua đã xảy ra chuyện gì còn có thể ngồi ở đây, bình tĩnh nói rằng:“Quên đi, không sao đâu” ?

Không thể nào, cùng anh nhiều năm như vậy, cô rất hiểu anh. Tình cảm của Quan Tử Tu vô cùng trong sáng, không biết là cô hay anh, anh cũng yêu cầu phải tuyệt đối trung thành, không được không rõ ràng, chủ nghĩa hoàn mỹ tuyệt đối, đương nhiên không có cách nào chịu được mối tình bẩn thỉu với kẻ bên ngoài.

Bởi vậy, tốt nhất cô chỉ có thể cả đời giấu anh, bằng không một khi bị anh phát hiện, bọn họ cũng xong luôn.

Nhưng mà, cô phải giấu thế nào đây? Cô không có kĩ thuật diễn suất cao như vậy, càng không có cách nào giả bộ như không có chuyện gì xảy ra, không thẹn với lương tâm mà đối mặt với anh, mỗi lần ánh mắt chuyên tâm của anh đều nhắc nhở cô: Cô phản bội anh, cô phản bội anh……

“rốt cuộc em làm sao vậy?” Ban đêm, Quan Tử Tu bị cô lăn qua lộn lại, anh khó có thể ngủ say, khẽ thở dài một tiếng, hỏi.

Từ sau đêm không về nhà tuần trước, cô thường không yên lòng, có khi nửa đêm cũng có thể bị ác mộng làm tỉnh, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Hỏi cô mơ cái gì, cô cũng không nói.

Anh biết trong lòng cô có chuyện, nhưng không có cách nào dự đoán chuyện gì. Cô rốt cuộc đang sợ cái gì vậy?

Cô nói dối anh, anh biết.

Ngày sinh nhật đó, thực ra anh đến trường học đón cô, không đợi được người, nhưng lại gặp Giai Kì, cô ấy nói cô đã đi về trước rồi. Cô căn bản không phải ở thư viện làm báo cáo, cũng không ở lại với Giai Kì một đêm gì cả.

Cho dù không gặp Giai Kì, lấy sự hiểu biết của anh với cô làm sao có thể nhìn không thấu nói thật hay nói dối? Cô không phải một người che giấu giỏi, mỗi lần làm truyện gì trái lương tâm, ánh mắt sẽ phiêu di, không dám nhìn thẳng vào anh, anh không nói ra, là vì không bỏ qua được bộ dáng sợ hãi của cô, nếu cô không muốn nói, anh sẽ không ép cô.

Chỉ là, cô rốt cuộc đi đâu? Ở bên cạnh ai? mà vì sao phải nói dối anh?

Anh căn bản không muốn nghĩ đến những hướng kia, chỉ bởi vì với cô anh có trăm phần trăm tin tưởng, không truy hỏi, là vì tin cô sẽ có chừng mực, anh toàn tâm toàn ý yêu cô, cho nên cũng tin tưởng vững chắc rằng cô sẽ toàn tâm toàn ý yêu anh như vậy.

Trước đây đã có rất nhiều lời ong tiếng ve truyền vào tai anh, về chuyện cô cùng một người đàn ông khác thường ở bên nhau, anh chỉ biết cười trừ. Khi họ cùng với nhau, thì thầm thị phi cho tới bây giờ cũng không thiếu, lời đồn đại càng nghe nhiều, có mấy câu có thể tin được? Mấy năm nay dắt tay làm bạn tình cảm không phải giả dối, trừ phi chính miệng cô nói với anh, bằng không mặc cho nghìn người chỉ trỏ, anh cũng sẽ mặc kệ.

Anh tin tưởng cô sẽ không làm anh thất vọng.

Phần 4

Dương Gia Chương mỗi ngày đều chờ cô ở cổng trường, cho nên muốn tránh cô cũng không tránh khỏi. Lúc đầu, cô hoàn toàn không thể tha thứ cho hắn.

“Cậu đã hại tôi làm chuyện có lỗi với Tử Tu, cậu còn muốn thế nào?!”

Hắn đáp lại cô:“Tôi chỉ muốn có một cơ hội để yêu cậu.”

Đối mặt với sự cố chấp của hắn, trái tim cô mâu thuẫn, triệt để mất đi chủ kiến.
Đối với Tử Tu, lòng cô chỉ có thẹn thùng tràn đầy, khó có thể đối mặt anh, sự sợ hãi, lỗi lầm nhanh chóng làm cho cô thở không nổi, mỗi ngày như vậy thật thống khổ, dù tình yêu có sâu bao nhiêu cũng sẽ rút cạn sức lực của cô.

Còn với Dương Gia Chương, cô tuy rằng rất giận, rất oán, nhưng lại không cách nào đón nhận tình cảm đó, cô với hắn không có tình yêu. Người này ở bên cạnh cô, hàng ngày nghe cô tâm sự, từng rất nhẹ nhàng, rất tự tại, ở bên cạnh hắn cô không có áp lực gánh nặng gì, đó là điều Quan Tử Tu chưa bao giờ cho cô.

“Chính cậu cũng hiểu rõ rằng, cậu và Quan Tử Tu là đi không nổi nữa, vì sao lại phải tạo khó khăn cho chính mình?” Hắn nói.

“Cậu nghĩ rằng tôi và cậu trở thành như vậy là ai làm hại?”

“Tôi sao? Vịnh Tự, không cần lại lừa mình dối người, cho dù không có tôi, trong lúc đó vấn đề của hai người cũng rất nhiều, cùng hắn cậu căn bản là không vui vẻ, ở trước mặt hắn, cậu vĩnh viễn chỉ cảm thấy mình hèn mọn, thực ra, cậu đã sớm không còn yêu hắn, cậu lưu luyến, không muốn buông ra, chỉ là quá khứ ấm áp đã qua của tình yêu, như vậy vì sao không rời khỏi hắn, cho tôi một cơ hội? Tôi yêu cậu không ít hơn hắn, cậu cùng tôi mới có thể cảm thấy thoải mái, không phải sao?”

“Không phải…… Không phải như thế……” Cô cãi lại, thanh âm yếu ớt ngay cả chính mình cũng còn không thuyết phục được.

Mỗi câu hắn nói đó đều là sự thật, cô ở cùng Tử Tu quả thật áp lực thật lớn, cùng với Dương Gia Chương lại có thể trở lại làm chính mình, lộ ra nụ cười chân thật……

Có phải, tình yêu đã sớm phai mờ bởi khoảng cách quá xa kia, xa đến mức không còn có khả năng xuất hiện nữa?

“Rời khỏi hắn, được không? Ở bên cạnh tôi, tôi sẽ thương cậu nhiều hơn hắn.” Dương Gia Chương nhẹ nhàng nói.

“Không biết, tôi không biết……” Rất loạn, trái tim u mê tìm không thấy lời nói, ngay cả chính cô cũng không trả lời được, làm sao có thể trả lời hắn?

“Nếu cậu không dám mở miệng, tôi giúp cậu nói với hắn –”

“Không cần! không cần cậu đi……” Cô kinh hoảng giữ chặt hắn.

“Vậy cậu quyết định thế nào?”

Cô suy nghĩ thật lâu sau đó hít sâu một hơi.“Tự tôi sẽ nói.”

Tối muộn, khi Dương Gia Chương đưa cô về nhà, trước cửa nhà, hắn đột nhiên kéo cô lại, ôm cô.

“Cậu, cậu làm sao……” Cô sợ tới mức lắp bắp, không thể động đậy.

“Đừng đổi ý, được không? Tôi rất sợ bây giờ cậu sẽ lùi bước……”

Cô đẩy hắn ra, nhíu mày.“tôi sẽ nói rõ ràng với anh ấy, sẽ nói.” Cô không có cách nào lừa gạt Tử Tu nữa, sau khi nói ra, dù cho kết quả có thế nào, cô cũng không có cách nào đoán trước, nhưng dù sao cô cũng không thể cùng anh nữa, với Dương Gia Chương có tình yêu hay không, cô căn bản cũng không biết rõ.

“Uhm, tôi sẽ chờ cậu.” Hắn nói, ánh mắt chuyên chú vô cùng.

Tránh đi ánh nhìn chăm chú kịch liệt của hắn, cô cúi đầu, xoay người mở cửa.

Phòng khách im lặng, Tử Tu có lẽ còn chưa trở về. Cô bật đèn, mở ra cửa phòng ngủ, đột nhiên trong phòng sáng bừng, đôi đồng tử nhất thời không thể thích ứng ánh sáng bất ngờ, nâng tay che luồng sáng lại, sau đó mới từ từ nhìn thấy người trong phòng.

Quan Tử Tu đứng bên cửa sổ, mặt không chút biểu cảm, chăm chú nhìn cô.

“Tử, Tử Tu……” Không biết vì sao, lúc này nhìn thấy anh một thứ tội lỗi không lý do đang lên trong lòng cô, ngay cả giọng nói cũng yếu đi.

“Em căng thẳng gì thế?” Anh không nhúc nhích, ánh mắt cướp lấy từng tấc biểu cảm trên khuôn mặt cô.

“Uh…… ah?”

“Em làm gì sai à? Mỗi lần em làm sai một việc gì đó mà không dám nói cho anh, em luôn biểu hiện như vậy. Lần này em làm gì sai mà phải nhìn anh sợ hãi như vậy?”

“Không…… Không phải…… Em……” Cô muốn nói thẳng ra, nhưng không phải trong trường hợp này! Cô sợ hãi nói năng lộn xộn, ngay cả nói cũng không thành câu.

“Không? Người vừa đưa em về là ai vậy?” Hai bàn tay dần nắm chặt thành nắm đấm, biểu cảm bình tĩnh lộ ra một kẽ hở.“Bất cứ ai nói với anh, anh cũng luôn tin tưởng em, nhưng em lại để cho anh nhìn thấy hắn đưa em về nhà, khó khăn chia tay, ôm nhau tạm biệt, cuối cùng anh cũng hiểu rồi. Hạ Vịnh Tự, em quả thực dám!”

Cô co người lại, câm như hến.

Hôm nay cô gái này lại có thể…… Anh càng nhìn càng giận, thật sự rất khó tin cô có loại can đảm dám làm việc đó sau lưng anh.

Anh hít sâu một hơi, cuối cùng vẫn chọn dùng lý trí khống chế tức giận.“Cho em một cơ hội giải thích, nói đi!”

“……” Cô trầm mặc thật lâu, nói nhỏ đến mức không hề nghe thấy:“Em xin lỗi.”

Xin lỗi? Côi nói xin lỗi anh?! Đó đồng nghĩa với câu “chính là sự thật” phải không? Anh không hề hiểu sai gì sao?

“Hạ Vịnh Tự!” Anh điên cuồng hét lên.“Em dám nói lại một lần nữa!”

“Em xin lỗi, em xin lỗi…… Em không cố ý……” Bị anh quát, nước mắt ngưng đọng trong hốc mắt đều rơi xuống.

Cô còn có mặt mũi để khóc!

Mỗi lần cô làm sai việc gì, ủy khuất khóc lóc nói tiếng em xin lỗi, anh sẽ mềm lòng, cái gì cũng không tính toán, nhưng lúc này đây, một câu xin lỗi của cô có thể quên được sao? Anh làm không được!

“Em và hắn ta… tới mức độ nào rồi?”

Cô không trả lời được, hối hận nồng đậm khiến cô không dám ngẩng đầu, thế nào cũng nói không nên lời.

Đủ rồi, vẻ mặt này là đủ rồi!

Trong nháy mắt, anh đã hiểu ra một số chuyện.“Là đêm hôm đó? Là đêm em không về nhà đó?”

Trầm mặc của cô, có nghĩa là anh không nói sai.

Quan Tử Tu, mày thật là ngu ngốc! Cả thế giới đều biết hết, bây giờ mày còn không bỏ được bộ dáng khó xử của cô ấy, không thèm truy hỏi cứ ngây ngốc tin tưởng.

Lửa giận thiêu đốt lý trí, anh một quyền hung hăng đánh lên mặt bàn,“Phanh” một tiếng vang lớn, làm cô run sợ, hai mắt đẫm lệ hoảng hốt nhìn anh.“Em phản bội anh!”

“xin lỗi, xin lỗi–”

“Trừ câu xin lỗi, em không biết nói gì nữa sao!” Anh chưa từng dùng khẩu khí như vậy nói chuyện với cô, nắm đấm dần lỏng ra, bởi vì nếu không như vậy, anh sợ chính mình sẽ không khống chế được mà bóp chết cô!

“Rốt cuộc anh làm chuyện gì có lỗi với em, em lại dùng đến cách nhục nhã như vậy báo đáp anh?”

Cô mở miệng xong lại ngậm miệng, không nói ra tiếng.

“Nói chuyện! Cho anh một lí do, nguyên nhân là gì khiến em ruồng bỏ anh, quyết tuyệt với anh?”

“Anh đừng hỏi nữa được không……”

“Vì sao không hỏi? Em nợ anh một lời giải thích!” Những gì có thể làm cho cô, anh đều đã làm hết vì cô, anh không thẹn với cô chút nào, thậm chí còn dùng tất cả sức lực của mình để cho cô an toàn dưới đôi cánh của anh, tất cả, tất cả anh đã đều làm hết, làm đủ mọi thứ để cho cuộc sống của cô an lành không phiền nhiễu, hôm nay nguyên nhân gì lại khiến cô muốn nhanh chóng thoát khỏi đôi cánh bảo hộ của anh, tìm hơi ấm trong vòng tay của một người đàn ông khác?

“Những việc anh làm còn chưa đủ sao? Cha mẹ em nói tính em trẻ con, làm việc không đủ chu đáo, không có cẩn thận, anh nói không sao, cho dù cả đời em không làm thành công được chuyện gì, anh cũng sẽ chăm sóc em. Những người bên cạnh anh đều hỏi rõ ràng có nhiều lựa chọn tốt hơn nhưng tại sao anh lại chọn lựa ở bên em? Vì hứa hẹn cho em một tương lai tốt đẹp, anh mệt mỏi đến mức ngay cả thời gian để ngủ cũng không có, cố gắng làm phong phú chính mình…… Tất cả những điều này rốt cuộc là vì cái gì?! Ở trong mắt em, tất cả đều không đáng một đồng sao?!”

“Không phải! Anh làm quá nhiều, quá tốt……” Không chịu nổi sự bức hỏi của anh, cô xúc động thốt ra:“Chính bởi vì quá nhiều, quá tốt…… Toàn thế giới này đều nhắc nhở em, anh tốt như thế, vĩ đại như thế, điều kiện của chúng ta cách nhau rất xa, ngay cả bố mẹ em cũng nhắc nhở em như vậy, anh coi trọng em là phúc khí tám đời của em, vậy em còn than thở gì? Nhưng em chán ghét loại cảm giác bị bố thí này, sự tồn tại của em hình như là để làm nổi bật sự bất phàm của anh, ở bên anh, em đã bị đả kích đến mức ngay cả tự tôn cũng không còn, anh biết không? Em bây giờ thật không biết phải đối mặt với anh thế nào……”

Anh…… Đả kích cô?!

Không đoán được cô sẽ nói như vậy, Quan Tử Tu choáng váng.

Làm tốt tất cả mọi chuyện cũng chỉ là để bảo đảm cho cô một tương lai an ổn nhất, nhưng cô lại nói cho anh biết, anh dùng sự xuất sắc của chính mình khiến cô nhục nhã?

“Em đã rất cố gắng để xứng đôi với anh, nhưng mà em không làm được…… Ở bên cạnh hắn, em không cần lo lắng người ngoài đùa cợt nói em không xứng với hắn, không cần hèn mọn đi đón ý nói hùa hắn, cũng không có lúc nào cảm thấy tự xấu hổ, em cảm thấy…… rất thoải mái.”

Sự xuất sắc của anh làm cô tự ti, mà một người khác lại làm cho cô thoải mái, đây là nguyên nhân khiến cô yêu thương người đó?

“Vì sao em không nói cho anh?”

“Em phải nói thế nào? Tình cảm ngay từ đầu đã không ngang nhau, anh luôn bảo em không được như vậy, không được như vậy, nhưng em là bạn gái của anh, không phải là con gái anh! Vì sao anh không nghe em nói? Vì sao không cho em tự quyết định chuyện của mình? Có đôi khi em còn nghĩ rằng anh thực sự không phải yêu em, đó chỉ là để thỏa mãn dục vọng muốn chiếm hữu trong tay thôi?”

Đó là bởi vì, anh biết chắc quyết định của cô là sai! Anh có thể nhìn cô đi vào con đường sai lầm cũng không ngăn cản, sau đó nghiêng ngả lảo đảo bị thương sao?

Dùng hết tâm tư để bảo vệ cô, suy nghĩ vì cô, kết quả là, tất cả những việc làm này của anh đối với cô là một loại tội lỗi? Còn có loại tổn thương nào nặng hơn những lời này không?

Cô nói, anh chỉ vì muốn dục vọng chiếm hữu.

Quan Tử Tu nhắm mắt lại, không còn gì có thể làm anh đau đớn bằng những lời đó.

“Xin lỗi,em biết em nợ anh rất nhiều, nhưng em thực sự không thấy vui, Anh có biết không, những thứ anh làm cho em, đều khiến em không thể hô hấp nổi……”

Anh khiến cho cô…… không thể hô hấp nổi.

Đến bây giờ anh mới biết rằng, thì ra cô luôn dùng tâm tình miễn cưỡng như vậy khi ở bên anh, từng cho rằng tình yêu sẽ tồn tại đến khi bạc đầu giai lão, cuối cùng mọi thứ lại biến anh thành người ép buộc còn cô thì phải nhẫn nhịn không dám kháng nghị.

Rất đau xót, nhưng anh không cười nổi, cũng không khóc được.

“Cho nên ý của em là ở bên hắn, em rất thoải mái, còn ở bên anh em chỉ cảm thấy thống khổ đến mức không thể hô hấp?”

“Tử Tu……” Cô không có ý kia đâu……

“Có phải không!” Mỗi quyền đấm lên trên tường, bộ dáng bây giờ của anh thật đáng sợ, cô run như cầy sấy nhìn tơ máu trên vách tường màu trắng.

“Tử Tu, anh đừng như vậy……” Chưa từng thấy anh không khống chế được cảm xúc như thế, cô nắm lấy cổ tay anh, sợ hãi thút thít, không cho anh làm ra những hành vi tự ngược ấy nữa.

“Thì ra em còn có thể khóc vì anh.” Ngón trỏ đón lấy giọt nước mắt sắp rơi xuống má phải của cô, cúi đầu cười khẽ, tiếng cười chua xót kia, càng khiến cô khóc nhiều hơn.

“Xin lỗi anh, em xin lỗi……”

“Em nghĩ rằng một tiếng xin lỗi thì huề nhau sao? Đã biết nợ anh rất nhiều, em muốn thế nào?”

“Em, em không biết……” Mấy năm nay, quả thật anh đã vì cô trả giá rất nhiều, giải quyết mọi khó khăn trong cuộc sống, chuẩn bị tất cả mọi chuyện…… Anh biết rõ cô không thể làm được những chuyện này tốt như anh, cho nên tất cả đều là anh xếp đặt…… Cô phải trả nợ anh thế nào đây?

Quan Tử Tu không nhìn vào sự mờ mịt thất thố của cô, cúi đầu hôn xuống môi cô.

Cô kinh ngạc, trừng mắt nhìn anh.“Tử …”

Không để ý tới sự kháng cự ấy, anh kiên định hôn sâu hơn, gần như mạnh mẽ đoạt lấy đôi môi đỏ mọng, lực đạo quá mạnh cắn vào môi cô một cái, anh cảm nhận được vị tanh của máu lan tràn trong khoang miệng mình.

“Dùng một đêm cuối cùng của em, sau đó chúng ta, không ai thiếu nợ ai nữa.” Cuối cùng, anh nói như vậy.


Powered by Xtgem.com
© Copyright Truyencapnhat.SextGem.Com
Wapsite thuộc hệ thống Wapnhipsong.net
WAP DOC TRUYEN