watch sexy videos at nza-vids!

WAP ĐỌC TRUYỆN HÓT NHẤT VIỆT NAM


kênh truyện - đọc và chia sẻ truyện

* Bạn đang truy cập vào Truyencapnhat.Sextgem.Com wapsite đọc truyện teen hay,tiểu thuyết teen full và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Chiến Thần Online Chiến Thần Online
Game hạng nặng, đồ họa khủng. Đánh quái, làm nhiêm vụ, cày level. (Hỗ trợ Java/ Android)
La Dĩ Na vội vội vàng vàng đến một quán rượu kín đáo, quán này áp dụng chế độ lựa chọn hội viên, chỉ có khách quen mới có thể vào.

Trong quán rượu trang hoàng theo phong cách sâu lắng, ánh đèn hoàng hôn lại thêm âm nhạc dìu dặt, làm cho người ta vừa tiến vào quán rượu, liền buông lỏng một cách tự nhiên.

La Dĩ Na thoáng cái liền thấy được Phó Kỳ Tu, anh đang một mình ngồi bên quầy bar, không đợi cô, sớm đã một mình buồn bực ngồi uống rượu.

“Trời ạ, đây là lần đầu tiên tôi bộ dạng thất hồn lạc phách như vậy của cậu.”

La Dĩ Na cười ở ngồi xuống bên cạnh anh.

Tối nay cô thật vất vả mới có thời gian rãnh rỗi để nghỉ ngơi, lại bị anh tìm được, vốn đang có chút không tình nguyện, nhưng thấy bộ dáng trăm năm khó gặp của anh, tối nay xem như cũng đáng.

“Ai thất hồn lạc phách?”

Phó Kỳ Tu tức giận trừng cô một cái, tuyệt không thừa nhận loại chuyện này.

“Chỉ cần là người có mắt đều nhìn ra được.”

Cô không sợ chết tiếp tục tố khổ, anh bình thường luôn là cao cao tại thượng, khó được có người có thể khiến anh như thế mất mát, thật sự thật không đơn giản.

Phó Kỳ Tu không để ý tới cô tố khổ, anh tìm cô đi ra là muốn giải buồn, không nghĩ tới buồn bực hơn, thật là thất sách.

Anh đem hộp nước hoa đưa cho cô.

“Nhanh lên cầm lấy đi, đừng nữa để tôi thấy được bình nước hoa chướng mắt này nữa.”

“Ôi, nước hoa của ta!”

Cô vui vẻ cầm lấy bình nước hoa, vội vàng mở bình ngửi chút hương nước hoa, vừa ngửi thấy liền đã yêu… Cô không biết nên như thế nào hình dung mùi thơm tuyệt diệu này, là một loại mùi thơm thần bí, khiến người ta vừa ngửi thất lại muốn tiếp tục ngửi thêm chút nữa.

Nhìn cô nét mặt say mê, Phó Kỳ Tu khinh thường hừ lạnh một tiếng, không hiểu nước hoa ở đâu ra mị lực, để nhiều như vậy nữ nhân trầm mê lệ thuộc vào.

La Dĩ Na không đếm xỉa đến ánh mắt khinh thường của anh, dù sao nam nhân không hiểu được nữ nhân lãng mạn, vui vẻ, liền nói sang chuyện khác.

“Thế nào, cậu gần đây cùng tiểu bạch thỏ có cái gì đặc biệt tiến triển không?”

Đừng nói cô không phải là bạn chí cốt, cô rất có nghĩa khí giúp anh chiếu cố, cố ý kích thích Tuyên Vũ Đồng, kích thích cô ấy phát ghen. Không chỉ thế cố còn cố ý yêu cầu Tuyên Vũ Đồng đem nước hoa giao cho Phó Kỳ Tu, cũng là giúp Phó Kỳ Tu chế tạo cơ hội, để tiểu bạch thỏ chủ động rơi vào trong ngực của hắn. Cô chính là dụng tâm lương khổ nha!

“Đừng nói nữa.”

Vừa nói đến tiến triển anh lại khí, đích thật là rất có tiến triển, nhưng không phải là tiển triển mà anh muốn.

“Gì? Nhìn sắc mặt của cậu, nhất định không phải là tiến triển gì tốt.”

Bất quá điều này làm cho cô càng muốn biết tình hình cụ thể và tỉ mỉ hơn. Cô không sợ chết hỏi tới:

“Cậu cũng còn không thành thực khai ra, đem tôi hẹn đến chỗ này, tuyệt đối không phải là chỉ có giao nước hoa đơn giản như vậy, có phải hay không có cái gì nghĩ không ra? Đã như vậy còn không mau nói ra! Tôi rất sẵn lòng nghe.”

Cô căn bản là mừng rỡ xem kịch vui! Anh tức giận trừng mắt nhìn cô một cái. Nhưng thực cô nói không sai, anh chính là nghĩ không ra, mới đem cô gọi tới.

Ở La Dĩ Na không ngừng hỏi tới, anh vẫn là đem đem những chuyện gần đây phát sinh nói ra.

“Phốc… Ha ha ha, không nghĩ tới thịt thỏ đến miệng lại bay!”

La Dĩ Na phi thường không lưu tình, cuồng tiếu.

“Trời ạ, cũng chỉ có tiểu bạch thỏ mới như vậy trốn. Nàng ngốc này chắc chắn là khắc tinh của cậu. Thì ra là trên đời này cũng có chuyện cậu không làm được.”

Cô lần này xem như được mở rộng tầm mắt, thì ra là tiểu bạch thỏ năng lực cũng rất lớn. Anh vốn tưởng rằng nắm chắc phần thắng, không nghĩ tới ngược lại bị chuyện Tuyên Vũ Đồng có bạn trai khác khiến cho trở tay không kịp, mới có thể chạy đến nơi đây uống rượu giải sầu!

“Đến miệng?”

Anh tự giễu hừ một tiếng.

“Nếu quả thật đến miệng thì tốt quá, cô ấy căn bản là không thể bay mất.”

Anh không muốn hù dọa đến cô, cho nên vẫn chịu đựng không có xuất thủ, kết quả anh nhẫn lâu như vậy, nhưng vẫn là đem cô hù dọa chạy, ngược lại để một người đàn ông khác cướp mất, nghĩ như thế nào anh cũng không thể cam lòng.

Sớm biết như thế sẽ biến thành như vậy, anh đã sớm liều lĩnh trước tiên đem cô ăn!

Nhìn Phó Kỳ Tu nghiến răng nghiến lợi nét mặt phẫn hận, La Dĩ Na nhịn không được cười ra tiếng.

“Ha ha ha… Cho nên cậu quyết định từ bỏ sao?”

“Muốn tôi từ bỏ? Chờ kiếp sau đi!”

Anh uống một hớp rượu, nói tiếp.

“Chết có cũng có thể sống tiêu (câu này không hiểu), huống chi chỉ mới là nam nữ bằng hữu gặp gỡ ?”

Anh không có dễ dàng như vậy từ bỏ, điểm tiểu ngăn trở này anh còn không để ở trong mắt, huống chi cô có phải thật vậy hay không có bạn trai cũng chưa xác định.

Trừ phi cô chính miệng nói cô không thương anh, bằng không muốn buộc anh buông tha cho, không có đơn giản như vậy!

“Nga, có người nghĩ hoành đao đoạt ái làm phá hư?” (Câu này ai hiểu giải thích giùm =.=)

La Dĩ Na cố ý giương cao âm điệu, nghe ra chính là cảm giác chờ xem kịch vui.

“Tôi rất mong đợi phát triển kế tiếp.”

Dù sao không liên quan chuyện của cô, cô đương nhiên là có tâm tình ở một bên xem kịch vui, chờ nhìn tiểu bạch thỏ có thể hay không có hành động ngoài ý muốn, lần nữa phá hỏng Phó Kỳ Tu tính toán.

Cả buổi tối, Tuyên Vũ Đồng đều là không yên lòng.

Từ lúc bắt đầu bữa ăn tối cùng Khang Văn Thăng, cô vẫn nghĩ đến chuyện Phó Kỳ Tu khi thấy bình nước hoa cùng tờ giấy kia sẽ phản ứng thế nào, anh nhất định sẽ rất khí! Cô cũng biết làm như vậy là không tốt, nhưng cô bây giờ thật sự không biết làm như thế nào đối mặt anh.

Sau khi chương trình âm nhạc bắt đầu, cô cũng không có tâm tình chăm chú lắng nghe, phần lớn thời giờ đều thất thần, cho nên sau khi kết thúc, Khang Văn Thăng đưa cô đi ăn khuya, hỏi cô tối nay nghe nhạc có cảm tưởng gì, cô hoàn toàn không trả lời được.

Trên đường về, ngồi ở vị trí kế bên tài xế, cô rốt cục cũng mở điện thoại di động lên, sợ trở về quá muộn Lý Hòa lo lắng gọi điện. Không nghĩ tới, vừa mở điện thoại liền phát hiện có vài cuộc gọi nhỡ của Phó Kỳ Tu.

Cô còn có thể trốn anh bao lâu? Cô thầm than một tiếng, cảm thấy có chút mệt, không phải là cơ thể, mà là tâm lý mệt mỏi…

Hơn mười một giờ khuya, Khang Văn Thăng lái xe đưa cô về nhà, cô cảm thấy vạn phần xấu hổ, nhướng mày hướng anh nói xin lỗi.

“Văn Thăng, tối nay thật sự rất thật xin lỗi, tôi thật không phải là cố ý không chuyên tâm.”

“Cô không cần vì chuyện này mà xin lỗi tôi.”

Khang Văn Thăng mỉm cười.

“Cô hôm nay tâm tình không tốt, cũng không phải là chuyện cô có thể điều khiển được, tôi như thế nào lại trách cô?”

Anh nhìn ra được cô có tâm sự, nhưng anh cũng không hỏi nhiều.

Khang Văn Thăng có thể thông cảm, ngược lại càng làm cho Tuyên Vũ Đồng cảm thấy có lỗi, nếu như anh cau mày tỏ ý không vui, thậm chí hướng cô tả oán, có lẽ cô còn có thể cảm thấy thoải mái hơn một chút.

“Được rồi, tôi thật sự không để ý, cô đừng để ở trong lòng.”

Khang Văn Thăng cười vỗ vỗ cái trán của cô, ôn nhu dỗ dành.

“Thời gian đã không còn sớm, nhanh về nghỉ ngơi đi.”

“Tối nay cám ơn anh.”

Cô rốt cục cố gắng lộ ra nụ cười.

“Ngủ ngon.”

“Ngủ ngon.”

Sau khi Tuyên Vũ Đồng mở cửa xuống xe, Khang Văn Thăng mới phát hiện ở chỗ ngồi bỏ quên cái khăn quàng cổ màu hồng, anh cầm lấy khăn quàng cổ, vội xuống xe đuổi theo.

“Vũ Đồng, chờ một chút!”

“Ách?”

Tuyên Vũ Đồng dừng ở phía trước cửa sắt.

“Văn Thăng, còn có việc gì sao?”

“Cô bỏ quên khăn quàng cổ trên xe.”

Anh cười, lắc lư cái khăn quàng cổ trong tay.

“A…”

Cô khó xử cười một tiếng, không nghĩ tới tự mình hôm nay lại lơ thất thần đến mức này, ngay cả khăn quàng cổ để ở xe của anh cũng không biết.

Khang Văn Thăng đi tới trước mặt cô, khẽ cúi người xuống, giúp cô choàng khăn quàng cổ, hành động này so sánh với bằng hữu bình thường có chút thân thiết hơn, làm cho cô nhất thời sửng sốt, cảm thấy phi thường… Không có thói quen.

Đều là giúp cô choàng khăn quàng cổ, Phó Kỳ Tu tới gần sẽ làm cô tim đập rộn lên, hưng phấn thẹn thùng, nhưng đối mặt với Khang Văn Thăng cô lại chỉ muốn lùi lại phía sau, cảm thấy điều này đã vượt quá phạm vi cô có thể tiếp thu.

Nhưng anh chẳng qua là có hảo ý giúp cô choàng khăn quàng cổ mà thôi, cô tựa hồ không nên như vậy ngạc nhiên, phải không?

Cùng trong lúc đó, một chiếc tắc xi dừng lại trên đường cái, Phó Kỳ Tu từ trên tắc xi đi xuống, anh vốn là tự mình lái xe đến quán rượu, nhưng vì có uống rượu, đành phải ngồi tắc xi trở về.

Anh vừa xuống xe, liền thấy bóng lưng Khang Văn Thăng đang cúi người, giống như đang ở trước cửa hôn một nữ nhân, anh tức giận nhẹ nhíu mày. Anh gần đây tình đường không thuận, lại đụng phải có người ở trước mắt âu âu yếm yếm, có phản ứng tốt mới kỳ quái.

Khang Văn Thăng giúp Tuyên Vũ Đồng quàng xong khăn quàng cổ, đứng thẳng lên, gương mặt Tuyên Vũ Đồng từ đang hoàn toàn bị che khuất, lộ ra một nửa khuôn mặt có thể nhìn thấy rõ ràng. Phó Kỳ Tu trong nháy mắt dừng bước, không thể tin được nhìn chằm chằm nữ nhân ở phía sau Khang Văn Thăng, có cảm giác như bị dồn hết sức mà đánh một cái tát.

Tình thiên phích lịch! Tim của anh giống như là bị người hung hăng ngắt nhéo, vừa buồn bực vừa đau, mãnh liệt không cam lòng, trong nháy mắt hóa thành hừng hực đại hỏa từ giữa ngực bốc lên, khiến cho ngay cả tia lý trí cuối cùng cũng hoàn toàn bị thiêu rụi, không thể điều khiển nổi tâm tình của chính mình.

Cô ở trước cửa nhà cùng nam nhân khác hôn môi? Cô từ lúc nào trở nên như vậy cởi mở, như vậy to gan, ngay cả ánh mắt của người khác cũng không để ý?

“Tuyên Vũ Đồng!”
Tiếng gầm quen thuộc của nam nhân trong nháy mắt dọa Tuyên Vũ Đồng sợ hãi kêu to một tiếng, cô từ sau bả vai Khang Văn Thăng nhìn qua, thình lình bắt gặp sắc mặt khó coi của Phó Kỳ Tu, liền hít vào một hơi, có một loại dự cảm không tốt, như tai vạ đã đến nơi.

Lúc này thế nào anh vẫn còn ở bên ngoài, còn tốt hơn nữa là tình cờ nhìn thấy Khang Văn Thăng đưa cô về?

Tuyên Vũ Đồng kinh ngạc đến mức quên mất phản ứng, hại Phó Kỳ Tu càng hiểu lầm sâu hơn, cho là cô đang chột dạ bị anh nhìn thấy bản thân để cho người khác hôn.

Khang Văn Thăng buồn bực nhìn Phó Kỳ Tu một cái, rõ ràng cảm giác được không khí giữa hai người phi thường không tầm thường.

“Vũ Đồng, anh ta là…”

“Ách… Lúc này không còn sớm, anh mau về nhà đi, có gì lần sau lại nói chuyện. Bye bye!”

Cô không biết nên giải thích như thế nào về quan hệ giữa Phó Kỳ Tu và mình, dứt khoát giả ngu, sau khi hướng Khang Văn Thăng nói lời từ biệt liền nhanh nhanh tiến vào bên trong cửa sắt, giống như đang chạy trốn.

“Vũ Đồng, chờ một chút!”

Phó Kỳ Tu giờ phút này không tâm tư để ý tới Khang Văn Thăng, lập tức chạy ào vào trong cửa, nếu để anh bắt được, anh còn tiếp tục để cô làm một con rùa rụt đầu, anh sẽ đổi họ theo cô!

(Ai theo họ ai thì cũng dính lấy nhau thôi ^o^)

Tuyên Vũ Đồng vội vội vàng vàng chạy vào trong hoa viên, vốn chỉ còn mấy bước là có thể tới thang máy, không nghĩ tới chỉ còn kém một chút, Phó Kỳ Tu đột nhiên tới gần, thật chặt chế trụ cổ tay của cô, đem cô kéo về phía tòa nhà của anh.

(tung hoa ** tung hoa ** tung hoa)

“Để… Buông.”

Cô sợ đến mức không dám giãy dụa, chỉ có thể bị động để anh lôi kéo.

“Em rất mệt, muốn về nhà nghỉ ngơi.”

“Anh sẽ buông em ra.”

Anh quay đầu lại, lạnh lùng liếc cô một cái, cước bộ không dừng lại.

“Nhưng không phải là bây giờ.”

Cô toàn thân lông măng lập tức dựng ngược, từ trước tới giờ cô chưa từng nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng như vậy của anh, lần này cô thật sự hoàn toàn đem anh chọc cho nổi điên rồi!

Phó Kỳ Tu không nói thêm gì nữa, cố ý đem cô mang về phòng mình, Tuyên Vũ Đồng cũng không dám tái phát ra bất kỳ thanh âm gì.

Cho đến khi hai người cùng đi vào trong nhà, Phó Kỳ Tu mang cửa đóng lại, rốt cục cũng thể tiếp tục khắc chế nổi tâm tình của mình, đem cô đặt ở ván cửa thượng, liều lĩnh cúi đầu hôn môi của cô.

Có lẽ do trong cơ thể hơi men quấy phá, hơn nữa khiếp sợ cùng với ghen tỵ, khiến sự tự chủ của anh hoàn toàn biến mất, biết rõ làm như vậy có thể hù dọa đến cô, anh vẫn là vọng động hôn cô, muốn xóa sạch ấn ký của nam nhân kia trên môi cô.

Tuyên Vũ Đồng đầu óc trống rỗng, hoàn toàn không cách nào suy nghĩ, môi của anh có vị rượu nhàn nhạt, khiến cho cô tựa hồ cũng có chút men say, cả người đầu óc choáng váng.

Anh cũng không có đè nén cơ thể cô, nhưng cô lại không cách nào nhúc nhích, toàn thân hoàn toàn không có khí lực, bản thân chỉ có thể tùy ý bị hơi thở của anh vờn quanh, tim đập được càng lúc càng nhanh.

Qua một lúc lâu, anh mới kết thúc nụ hô, nhẹ mơn trớn đôi môi của cô, ánh mắt dị thường thâm thúy nhìn cô.

“Nam nhân kia còn hôn em chỗ nào?”

Anh muốn xóa sạch tất cả ấn ký nam nhân kia lưu lại trên người cô, trên người của cô chỉ có thể lưu lại hơi thở của anh, cô là người phụ nữ anh đã khát vọng từ lâu, anh tuyệt không dễ dàng để cho cô rơi vào vòng tay của người đàn ông khác!

“Ách? Hôn?”

Cô thật vất vả rốt cục mới có thể phục hồi tinh thần, thẹn thùng đến mức da mặt nóng rực đỏ lên, ngay cả nói chuyện cũng cà lăm.

“Anh nói đến… Văn Thăng? Anh ấy… Anh ấy mới vừa rồi… Không có hôn em.”

“Hắn ta không có hôn em?”

Anh buồn bực nhăn đầu lông mày.

“Vậy hắn ta mới vừa rồi cúi đầu đối với em làm cái gì?”

“Anh ấy giúp em choàng khăn quàng cổ…”

Cô bỗng nhiên có chút bừng tỉnh đại ngộ.

“Anh hiểu lầm anh ấy mới vừa rồi hôn em?”

“Choàng khăn quàng cổ?”

Cái này đổi lại Phó Kỳ Tu ngu ngơ.

“Đúng… Cho dù anh ấy mới vừa rồi thật sự ở hôn em, anh tại sao lại hôn em?”

“Bởi vì anh tức giận, anh ghen tỵ. Anh thật không biết trong đầu em rốt cuộc đang suy nghĩ gì!”

Mượn cảm giác say, anh kích động đem tất cả tâm tư của mình thẳng thắn nói ra, đã không muốn dấu diếm nữa .

“Em rõ ràng yêu anh, nhưng lại trốn tránh anh, không chịu gặp anh, thậm chí còn cùng nam nhân khác hẹn hò, em đây là cố ý chọc tức anh sao?”

“Cái gì?”

Cô khốn hoặc nhăn lại lông mày, không hiểu anh rốt cuộc đang nói cái gì.

“Em cùng nam nhân khác hẹn hò? Em cùng anh ấy chẳng qua chỉ là bằng hữu bình thường mà thôi, như vậy cũng coi là hẹn hò sao?”

“Là em trai của nói, cậu ta nói em gần đây mới quen ‘Bạn trai’ mới.”

Ánh mắt anh lóe sáng, phản ứng của cô xác minh giả thiết lúc trước của anh là đúng, Tuyên Lý Hòa cố ý lừa gạt anh.

“Ách… Em nghĩ Lý Hòa chẳng qua là đem ‘Nam bằng hữu’ không cẩn thận gọi tắt thành ‘Bạn trai’!”

“Cho nên hắn ta không bạn trai của em?”

Anh vốn là tức giận cùng ghen tỵ trong nháy mắt tiêu tan hơn phân nửa, bắt đầu có loại cảm giác vui vẻ.

“Dĩ nhiên không phải!”

Cô vội vàng lắc đầu, lại nhớ đến lời nói mới vừa rồi anh, cô không hiểu ý nghĩa.

“Được, anh mới vừa nói anh đang… Ghen? Tại sao?”

“Còn hỏi tại sao? Bởi vì anh yêu em, thỏ đần!”

Anh nhịn không được chán nản, cô nhất định phải trì độn như vậy mới được sao? Anh đều nhanh khí tới nội thương.

“Anh… Yêu em?”

Những lời này so sánh với nụ hôn mới vừa rồi còn khiến cho cô cảm thấy rung động kinh ngạc, cô lần nữa ngu ngu ngơ ngơ, phải tốn một thời gian ngắn mới miễn cưỡng tiêu hóa được đáp án của anh.
Một cổ vui sướng không điều khiển được ngay sau đó từ đáy lòng xông ra, lớn dần trong lòng của cô. Anh yêu cô, này có thật không? Cô không phải là đang nằm mộng?

“Có thể… Nhưng là, người anh yêu không phỉa là La Dĩ Na sao?”

La Dĩ Na bất luận phương diện, điều kiện nào so sánh với cô đều tốt hơn, anh thế nào có thể yêu cô?

“La Dĩ Na chỉ là ‘Bạn nữ giới’ của anh, huống chi anh cho tới bây giờ chưa từng thừa nhận cô ấy là bạn gái của anh.”

Anh ngữ khí kiên định cường điệu.

“… Cũng đúng.”

Cho nên mọi người thật sự đã hiểu lầm anh, cho là anh cố ý không thừa nhận quan hệ giữa mình và La Dĩ Na.

Phó Kỳ Tu cũng nhất thời hiểu ra điểm mấu chốt khác.

“Em cũng hiểu lầm anh yêu Dĩ Na, gần đây mới cố ý trốn anh?”

Cô khó xử cúi đầu, không phủ nhận chẳng khác nào gián tiếp thừa nhận .

“Em đứa ngốc này!”

Anh thật là vừa bực mình vừa buồn cười, dứt khoát cầm lấy mặt cô, bắt cô nhìn thẳng anh, nhìn thấy tâm ý của anh đối với cô.

“Người anh yêu chính là em, vẫn luôn là em. Anh một mực chờ em thông suốt, chờ em cũng phát hiện mình đã sớm yêu anh, bằng không anh lo lắng nếu tùy tiện hướng em biểu lộ, em không có cách nào tiếp thu, thậm chí bị làm cho sợ chạy.”

Kết quả cô vẫn là chạy, thật là làm cho anh dở khóc dở cười.

“Anh thật sự yêu em?”

Vui sướng khó nói nên lời lại lần nữa phình lên lòng của cô, giờ khắc này hạnh phúc đến mức không chân thật.

“Nhưng là… Em điều kiện gì cũng không có, ngay cả gia thế cũng không xứng với anh, chỉ xứng làm tiểu nữ bộc của anh, một chút cũng không tốt, tại sao anh lại…”

“Ai nói em không tốt?”

Anh cắt lời của cô, không muốn nghe cô tự hạ thấp mình như thế,

“Ai nói em chỉ xứng làm tiểu nữ bộc của anh? Ở trong mắt anh em rất tốt, cho dù người khác cảm thấy em không tốt, chỉ cần anh cảm thấy tốt là đủ rồi.”

Cô ôn nhu, thể thiếp, thiện lương, cô đối với anh thủy chung chưa từng thay đổi, chân thành tha thiết, đối với anh mà nói chính là bảo vật trân quý nhất, bất kể bao nhiêu tiền cũng không mua được, chính là bảo vật vô giá anh vẫn luôn muốn hảo hảo quý trọng.

Cô là người đầu tiên khiến anh nguyện ý mở rộng lòng tiếp nhận, nguyện ý biểu hiện mặt chân thật nhất của mình một. Anh chỉ nhận định một người, toàn tâm toàn ý, cho dù sau cô có xuất hiện những người có điều kiện tốt hơn, xinh đẹp hơn, anh cũng không quan tâm.

Mà cô lo lắng vấn đề gia thế, anh một chút cũng không lo lắng, anh có đầy đủ năng lực làm chủ chuyện của mình, anh yêu ai, muốn kết hôn với ai, không ai ngăn cản được. Huống chi mẹ anh vốn cũng không phải là xuất thân từ nhà giàu có, cho nên cũng không có ghét bỏ con dâu không có gia thế bối cảnh.

(Đúng rồi, bác ý chỉ mong anh mau kết hôn, ai cũng được, miễn là… con gái )

Tuyên Vũ Đồng si ngốc nhìn anh, bị biểu lộ chân thành của anh thật sâu đả động, không nghĩ tới trong mắt anh, cô lại tốt đẹp như thế, hơn nữa anh đã sớm đem cô để ở trong lòng.

Này thật không phải là mộng sao? Cô thật vui vẻ, rồi lại sợ chỉ nháy mắt, trước mắt mộng đẹp tựu biến mất không thấy.

Có biện pháp gì hay không có thể làm cho cô xác định, bản thân hiện tại không phải nằm mộng?

“Vũ Đồng, đây tuyệt đối không phải là mộng, em yên tâm, anh tuyệt đối sẽ làm cho em tin tưởng này hết thảy cũng là thật sự.”

“Ách?”

Thì ra là cô đã mang những suy nghĩ trong lòng lẩm bẩm nói ra khỏi miệng, trước lúc cô kịp đáp, anh đã nhanh chóng lần nữa cúi đầu hôn môi của cô, làm cho cô hoàn toàn phản ứng không kịp.

“Ngô…”

Nụ hôn lần này cùng mới vừa rồi bất đồng, không chỉ tinh khiết dán lên môi của cô, mà nóng bỏng cuồng nhiệt cùng môi, lưỡi của cô thật chặt dây dưa, mang cho cô lích thích cùng rung động hoàn toàn mới mẻ.

Cô… cô sắp không cách nào hô hấp !

Càng gần đến mức cuối, suy nghĩ của cô cũng càng ngày càng hỗn loạn, hoàn toàn chìm đắm trong nụ hôn cuồng nhiệt cường thế của anh, trái tim hoàn toàn bị anh thu phục…

(End chương 5)
chương 6

Rốt cục dễ như trở bàn tay, cảm giác thật đúng là… Sảng khoái!

Phó Kỳ Tu khóe miệng tràn ngập ý cười, tựa vào cửa phòng bếp, nhìn bóng lưng Tuyên Vũ Đồng vội vàng nấu trà giải rượu, nội tâm tràn đầy thỏa mãn trước nay chưa có.

Mới vừa rồi hai người cuối cùng đem mọi chuyện nói rõ ràng, hơn nữa còn xác định tâm ý của nhau, cô không hề tiếp tục tránh né anh, khua lên dũng khí chính thức cùng anh hẹn hò .

Anh chờ giờ khắc này không biết đã chờ bao lâu, rốt cục cũng như nguyện. Nhưng anh cũng không có vì vậy cảm thấy thỏa mãn, trái tim ngược lại trở nên tham lam hơn, hi vọng quan hệ của hai người có thể tiến xa thêm một bước, dù sao anh đối với cô yêu thích đã sớm không phải là ngày một, ngày hai.

Anh đi tới sau lưng của cô, cũng không chỗ nào cố kỵ ôm hông của cô, đem cằm tựa vào trên vai cô, thân mật ở bên tai cô trầm thấp lẩm bẩm.

“Làm xong rồi chưa? Bận rộn lâu như vậy còn chưa xong sao?”

Anh cũng không có uống đến mức say, qua mấy giờ sẽ không việc gì, nhưng cô vẫn là kiên trì phải giúp anh nấu trà giải rượu. Anh thích hành động quan tâm của cô với mình, cho nên để tùy ý cô.

“Đừng tới gần quá, miễn không cẩn thận bị nước nóng bắn vào.”

Cô nghiêng đầu kiều liếc anh một cái, giống như là đang mắng anh không có báo trước lại đột nhiên bổ nhào tới đây, hại cô giật mình.

Sau khi xác định tâm ý của nhau, anh ôm, thậm chí chỉ cần cảm nhận được hơi thở của anh, nhiệt độ cơ thể anh, cô liền thẹn thùng đến tim đập rộn lên. Thậm chí ngay cả ánh mắt thâm thúy anh nhìn cô, cũng cất dấu một loại khát vọng như ẩn như hiện, giống như là hận không được ngay lập tức đem cô ăn vào bụng.

Tuy nói nam nữ trong lúc đó có một chút cử động thân mật là chuyện rất bình thường, nhưng bọn họ chỉ vừa mới xác định tâm ý của nhau, đối mặt với cử chỉ thân mật tự nhiên của anh, phản ứng của cô có chút mới lạ không được tự nhiên.

“Còn một chút nữa là xong rồi, anh không nên ở trong bếp phá em, hại em phân tâm, mau ra bên ngoài chờ đi.”

Cô mắc cỡ đỏ mặt đẩy đẩy lồng ngực của anh, miễn anh càng ôm càng được voi đòi tiên, hại cô không thể chống đỡ được.

“Như vậy thẹn thùng?”

Anh cười đến vui vẻ, rất yêu thích nhìn bộ dáng cô bị chọc cho đến không biết phải làm sao, thật sự rất đáng yêu.

“Đừng làm rộn em nữa, nhanh lên một chút đi ra ngoài.”

Cô trợn to mắt nhìn anh.

Anh vừa cười cùng cô dây dưa trong chốc lát, mới như cô mong muốn rời khỏi nhà bếp, đến phòng khách đợi chờ.

Vừa ta đến phòng khách, đã nghe thấy vang lên thanh âm điện thoại di động cô để ở túi xách trên ghế sa lon, anh từ trong túi của cô lấy điện thoại di động ra, vốn định mang vào bếp cho cô, nhưng vừa nhìn thấy tên người gọi hiển thị trên màn hình, liền thay đổi tâm ý, khóe miệng câu khởi vẻ cười lạnh.

Tuyên Lý Hòa!

Anh cũng không phải là cái loại biết điều, chịu một chút khinh bỉ sẽ không qua lại đánh người, hiện tại điện thoại di động rất không đúng dịp rơi vào trong tay của anh, nhìn xem anh thế nào hảo hảo “Hồi báo” Tuyên Lý Hòa!

Anh nhấc máy, còn chưa kịp nói đến nửa câu, đầu bên kia điện thoại tiếng Tuyên Lý Hòa lo lắng chất vấn liền trong nháy mắt truyền tới, thanh âm lớn tới mức dọa người.

“Chị, chị đang ở đâu? Cũng đã qua mười hai giờ, làm sao chị vẫn chưa về, đi nghe âm nhạc cũng phải nghe lâu như vậy sao?”

Nga, thì ra là cô tối nay cùng vị “Nam bằng hữu” kia đi nghe nhạc, đúng là rất có không khí văn nghệ!

Anh trào phúng không tiếng động cười.

“Anh ta rốt cuộc có hiểu lễ nghĩa không vậy? Lấy giao tình của các ngươi, anh ta không nên lưu chị lại trễ như thế, nên nên trước mười hai giờ đưa chị về.”

Điểm này anh cũng đống ý. Nếu con gái của anh nửa đêm mười hai giờ còn không có về đến nhà, hơn nữa cũng không có báo trước, anh chỉ sợ cũng sẽ phát điên.

“Hay là anh ta cố ý lưu chị lại trễ như thế, không chịu đưa chị về nhà? Bằng không, nói cho em biết chị hiện tại chỗ nào, em lái xe đến đón chị…”

Đầu bên kia điện thoại Tuyên Lý Hòa đâm đầu nói một tràng dài, thẳng đến hiện tại mới phát hiện tựa hồ chỉ có một mình độc thoại, nhịn không được buồn bực.

“Chị, chị có đang nghe không vậy? Chị ở đâu? Uy uy uy…”

“Thật xin lỗi, cô ấy hiện tại không tiện nghe máy.”

Phó Kỳ Tu rốt cục mở miệng, khóe miệng mơ hồ mỉm cười.

“Bất quá cậu yên tâm, cô ấy ở chỗ của tôi rất an toàn, cậu không cần lo lắng như vậy, có gì có thể từ từ nói.”

Tuyên Lý Hòa đột nhiên trầm lặng xuống, giống như kinh ngạc đến nói không ra lời, một lát mới có thể phản ứng.

“… Phó Kỳ Tu?”

“Đúng! Với chuyện cậu có thể nhận ra giọng nói của tôi, tôi có phải hay không nên cảm thấy vinh hạnh?”

Tuyên Lý Hòa hung hăng hít một hơi, chất vấn:

“Chị tôi tại sao lại ở cùng với anh?”

“Chuyện này nói ra rất dài dòng, dù sao cô ấy ở chỗ của tôi rất an toàn, mà tôi cũng sẽ chịu trách nhiệm đưa cô ấy về nhà.”

“An toàn? Chị ấy ở bên cạnh anh mới gọi là không an toàn!”

Tuyên Lý Hòa kích động gào thét.

“Các ngươi hiện tại ở đâu? Tôi bất kể, tôi nhất định phải ngay lập tức đem chị ấy mang về…”

“Hư, nói nhỏ thôi, miễn ầm ĩ đến chị cậu.”

Ầm ĩ đến cô ở phòng bếp nấu đồ.

Phó Kỳ Tu một cách tự nhiên quăng đến một câu nói kia, nụ cười trên mặt càng lúc càng lớn, chờ nhìn xem Lý Hòa có phản ứng gì.

Tuyên Lý Hòa trong nháy mắt vừa ngoan ngoan cũng hít một hơi.

“Anh làm gì chị tôi?”

“Cô nam quả nữ sống chung một phòng, cậu cảm thấy còn có thể làm cái gì?”

“Phó Kỳ Tu, ngươi này cầm thú, lại dám ăn chị của ta ——”

Lý Hòa tức giận rống lên, hoàn toàn trúng kế.

Ăn? Phó Kỳ Tu cười nhẹ mấy tiếng, anh và Vũ Đồng tiến triển cũng mới đến hôn môi mà thôi, cách trình độ chân chính đem cô ăn hết còn kém xa lắm đi.

Mặc dù thật sự anh muốn đem cô cấp ăn.

“Kỳ Tu, anh đang nói điện thoại với ai vậy?”

Tuyên Vũ Đồng đem trà giải rượu mới nấu xong bưng đến bên bàn ăn, buồn bực nhìn Phó Kỳ Tu.
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
“Cùng em trai yêu quý của em.”

Anh cố nhịn cười, đem điện thoại di động đưa cho cô.

“Tìm em.”

“A?”

Cô vội vàng tiếp lấy điện thoại di động, rốt cục nhớ tới đã trễ thế này cũng không có báo cho Lý Hòa một tiếng, cậu nhất định sẽ lo lắng.

“Lý Hòa, thật xin lỗi thật xin lỗi, chị đã quên liên lạc với em…”

“Chị, chị không phải đang ngủ?”

Tuyên Lý Hòa phát hiện điện thoại di động thay đổi người nghe, tức giận vẫn chưa nguôi, cảm thấy buồn bực không giải thích được.

“A? Ai nói cho em chị đang ngủ?”

“Vậy không phải là…”

Anh đột nhiên trầm xuống.

“Chị, chị mới vừa rồi đang làm cái gì vậy?”

“Ở nấu trà giải rượu.”

“… Cái kia chết tiệt Phó Kỳ Tu, lại như vậy đùa bỡn ta!”

Tuyên Lý Hòa tức giận lớn tiếng hô khiến Tuyên Vũ Đồng nhịn không được đưa di động cách xa khỏi tai, ngay cả Phó Kỳ Tu ở một bên cũng nghe được nhất thanh nhị sở.

“Giúp anh nói lại với em trai em —— ‘một đều’ .”

Bọn họ mỗi người đùa bỡn đối phương một lần, coi như là huề nhau, ai cũng không nợ ai.

“Có ý gì?”

Tuyên Vũ Đồng khốn hoặc nhẹ nhíu mày.

“Chị, chị hiện tại ở đâu? Nói cho em biết, em lập tức đi đón chị!”

Anh không yên lòng để cho cô tiếp tục ở lại bên cạnh Phó Kỳ Tu, chỉ sợ Phó Kỳ Tu thật sự thừa cơ ăn cô.

“Ách… Cái này… Cái kia…”

Phải làm sao? Hiện tại mới cho Lý Hòa biết Phó Kỳ Tu mua nhà ở đối diện nhà bọn họ, cậu ấy có hay không rất tức giận,

“Thật ra không cần phải phiền phức như thế, tự chị có thể trở về…”

“Không được, một mình chị nửa đêm về nhà quá nguy hiểm, để Phó Kỳ Tu đưa cũng rất nguy hiểm , cho nên mau nói cho em biết chị hiện tại đang ở đâu, em, ngay, lập, tức, đi, đón, chị!“

Câu nói sau cùng được Lý Hòa dùng sức tăng thêm âm điệu, chính là không để cho cô cự tuyệt.

Làm sao bây giờ làm sao bây giờ? Cô trì hoãn không dám trả lời cậu.

“Vũ Đồng, nếu cậu ấy muốn đích thân tới đây đón em, cứ để cậu ấy tới, anh không để ý.”

Phó Kỳ Tu dứt khoát tiếp lấy điện thoại di động của cô, muốn giúp cô trả lời, dù sao sớm muộn Tuyên Lý Hòa cũng phải biết.

“A? Chờ… Chờ một chút…”

Không còn kịp rồi, Phó Kỳ Tu đã đem địa chỉ nói cho Tuyên Lý Hòa, sau đó đưa điện thoại di động trả lại cho cô, cô khẩn trương đưa điện thoại di động dán lên lỗ tai, lại phát hiện bên kia an tĩnh không tiếng động, hại cô lại càng kinh hãi.

“Lý Hòa? Uy uy uy…”

Tuyên Lý Hòa trầm mặc hạ xuống, mới mở miệng.

“Chị, chị hiện tại… Ở đối diện nhà của chúng ta?”

“… Đúng vậy .”

Khẩu khí của Lý Hòa đột nhiên tỉnh táo, cô ngược lại cảm thấy chíp bông, rất kinh khủng.

“Căn nhà kia là của hắn?”

“Đúng.”

“Hắn chuyển tới đây bao lâu rồi?”

“Ách… Có chừng bốn, năm tháng.”

“Cho nên… Chị bốn, năm tháng trước đã biết chuyện này, nhưng không có nói cho em biết?”

“…”

Cô chột dạ không đáp nổi.

Cô tận lực tránh ở trước mặt cậu cùng Phó Kỳ Tu liên lạc, làm sao dám đem loại chuyện này nói cho cậu biết?

“Đó, cho nên chị buổi tối đôi lúc sẽ ra ngoài cho ‘chó lạc’ ăn, nguyên lai là loại cho ăn này?”

“…”

Anh biết cô không nói lời nào chính là chấp nhận. Tuyên Lý Hòa không nghĩ tới, chị mình lại dấu diếm anh suốt bốn, năm tháng nay, nếu như không phải là tối nay Phó Kỳ Tu cố ý nói ra, không biết cô còn muốn dấu diếm bao lâu?

Anh có một loại cảm giác bị phản bội, giận đến mau hộc máu, khẩu khí trong nháy mắt bão tố cao rít gào.

“Chị, chị thật chỉ biết nối giáo cho giặc!”
Sự tình bộc lộ, Tuyên Vũ Đồng vốn là cho là cuộc sống của cô sẽ trở thành một đám hỗn loạn, nhưng trên thực tế, cũng không giống như như vậy bết bát.

Tuyên Lý Hòa thật đúng là vọt tới tòa nhà đối diện đón cô về nhà, bày ra bộ mặt khó coi đối diện với cô vài ngày, không chịu cùng cô nói chuyện. Nhưng khí là khí, dù sao hai người bọn họ cũng là chị em ruột, lại sinh hoạt chung một chỗ, vài ngày sau tức giận của cậu cũng tiêu đi, còn dư lại cũng chỉ là bất đắc dĩ.

Anh thực không hiểu, Phó Kỳ Tu có chỗ nào tốt, cô tại sao lại ngây ngốc yêu người ta?

Mà từ sau chuyện đó, chuyện tốt Tuyên Vũ Đồng chưa từng nghĩ tới cũng bắt đầu xảy ra, đó chính là ——

Cô rốt cục có thể ở trong nhà mình quang minh chánh đại giúp Phó Kỳ Tu chuẩn bị điểm tâm, không cần tiếp tục lén lén lút lút nói muốn đi “cho chó lạc ăn” .

Trong phòng bếp, Tuyên Vũ Đồng đang đem bữa ăn tối cho vào hộp cơm, vừa chuẩn bị vừa vui vẻ hát ca, trên mặt trước sau vẫn một nụ cười ngọt ngào, chờ lát nữa muốn đích thân đưa cơm đến cho Phó Kỳ Tu vẫn bận rộn ở công ty.

Anh gần đây rất baanh rộn, công ty vừa có một dự án mới, thường phỉa làm việc tới tối muộn mới xong, cô không nỡ thấy anh khổ cực như vậy, liền chủ động đề nghị giúp anh chuẩn bị bữa ăn tối.

Tình yêu của hai người thật vất vả mới sáng tỏ, hận không được thời thời khắc khắc được dính chung một chỗ, cô nguyện ý làm cơm cho anh, Phó Kỳ Tu dĩ nhiên vui vẻ đáp ứng.

Sau khi đóng gói xong, cô rời nhà đi, ngồi lên tắc xi, ước chừng nửa giờ sau, liền tới tòa nhà công ty điện tử Phó Đạt.

Lúc này đã hết giờ làm việc, không phải là nhân viên làm việc không cách nào tiến vào, cô hướng cảnh vệ ở cổng báo tên, vị cảnh vệ trước đó đã được báo trước liền hướng dẫn cô đi tiếp.

“Tuyên tiểu thư, xin trực tiếp lên tầng mười!”

“Cám ơn.”

Đây là lần đầu tiên cô đến công ty tìm anh, cảm thấy rất mới mẻ, nhưng cũng có chút khẩn trương.

Đến lầu mười, cô đi ra khỏi thang máy, bốn phía im ắng, cô đi qua chỗ bàn làm việc của thư ký, mới đến căn phòng có treo bảng “Giám đốc” trước cửa, đưa tay nhẹ gõ cửa.

Bên trong truyền ra thanh âm của Phó Kỳ Tu.

“Mời vào.”

Cô vui vẻ đưa tay vặn nắm đấm cửa, vốn tưởng rằng trong phòng làm việc chỉ có mình anh, không nghĩ tới còn một nâm nhân khác mặc đồ tây đang ở trước bàn làm việc cùng anh thảo luận, hơn nữa hai người nét mặt cũng đều rất nghiêm túc.

“Em quấy rầy các anh sao?”

Cô tiểu tâm dực dực hỏi thăm.

Đây là lần đầu tiên cô thấy bộ dạng anh lúc làm việc, một thân âu phục thẳng thớm, nét mặt nghiêm túc chăm chú, trong đôi mắt đen và sâu có một loại cảm giác sắc bén, toàn thân mơ hồ tản ra uy nghiêm không thể mạo phạm.

Anh như vậy đối với cô mà nói thực xa lạ, cô thậm chí thật không dám tới gần.

“Không có.”

Phó Kỳ Tu đem công văn cầm trong tay thu về, giao cho Đặc Trợ, giọng nói như cũ nghiêm túc.

“Trợ lý Phương, cậu đi ăn cơm rồi nghỉ trước đi.”

“Dạ.”

Trợ lý Phương thu hồi công văn, xoay người rời đi phòng làm việc, khi đi qua Tuyên Vũ Đồng, hữu lễ hướng cô gật đầu thăm hỏi, thế hai người bọn họ đóng cửa phòng làm việc.

Đợi trong phòng làm việc chỉ còn lại hai người bọn họ, Tuyên Vũ Đồng vẫn đứng ở cạnh cửa, do dự rốt cuộc có nên hay không đi lại gần anh ——

“Vũ Đồng, thế nào đến đây?”

Phó Kỳ Tu khẽ khiêu mi, cô mới vừa sau khi vào cửa nét mặt vẫn rất vui vẻ, thế nào chỉ chớp mắt liền trở nên là lạ ?

Cô trầm mặc hồi lâu, mới thật tình nói.

“Anh thật sự rất nghiêm túc.”

“Ách?”

Anh đầu tiên là sửng sốt, tới lúc hiểu ra ý của cô mới cười ra tiếng, thật là đối với tiểu bạch thỏ nhát gan của anh không có biện pháp.

“Thế nào, bị hù dọa rồi?”

Anh từ trên ghế đứng dậy, đi thẳng tới trước mặt cô, kéo tay cô đi qua bộ salon ở một bên.

Muốn quản lý một công ty cũng không phải là chuyện đơn giản, nếu khí thế không thể áp chế thuộc hạ, sợ rằng người khác đã sớm leo đến trên đầu của anh làm loạn .

“Mới rồi không phải bị hù dọa, em chỉ là.. Không thấy quen mà thôi.”

Cô có chút khó xử trả lời.

Anh phá ra cười, cảm giác bị áp bách xa lạ mới vừa rồi tất cả đều biến mất tích.

Hai người vừa đến bên salon, anh liền cầm lấy hộp cơm trong tay cô đặt lên bàn. Sau đó anh ngồi xuống trước, công khai đem cô kéo lên ngồi đàng hoàng trên đùi của mình, hai tay đặt ở hông của cô, tư thế phi thường thân mật.

Khuôn mặt cô ửng đỏ, cũng không có giãy dụa, bởi vì cô biết giãy dụa cũng vô dụng, anh vẫn là có thể như vậy ôm cô.

“Anh… Tiết chế một điểm.”

“Anh đã rất tiết chế.”

Anh nói đều là lời nói thật, bằng không anh đã sớm hôn lên môi của cô, nơi nào sẽ chỉ là đơn thuần ôm mà thôi.

“Nơi này là phòng làm việc, lúc nào cũng có thể có người đi vào.”

“Hiện tại đã tan tầm, người lưu lại không có mấy, huống chi trợ lý Phương cũng đã đi nghỉ, ăn cơm rồi.”

Anh cười đắc ý nói. Nói một cách khác, nếu là anh thật muốn đối với cô “Làm loạn”, cũng sẽ không có người xông tới.

Cô tức giận trừng mắt liếc anh một cái, thật là đối anh không có biện pháp.

Mặc dù cô… thật ra cũng rất thích được anh ôm, thích rúc vào trong lòng ngực của anh ngọt ngào ấm áp, nhưng cho dù Phương Đặc Trợ ra đi ăn cơm , sẽ không có trở lại, co vẫn là cảm thấy căng thẳng.

“Anh không thấy đói bụng sao? Nhanh lên một chút ăn…”

“Để cho anh ôm em một lát nữa.”

Anh siết chặt hai cánh tay, để hai người không có chút khe hở nào, dán hợp chung một chỗ.

“Cơm cũng sẽ không chạy mất, không vội.”

Anh tựa vào vai của cô khẽ hít hà, Tuyên Vũ Đồng mặc dù là điều hương sư, nhưng không có thói quen bôi nước hoa, bất quá anh phi thường thích mùi thơm tự nhiên nhẹ nhàng khoan khoái phát ra trên người cô.

Cả ngày căng thẳng tâm thần lao lực, vào giờ khắc này rốt cục có thể tạm thời buông lỏng, anh chỉ cần như vậy lẳng lặng ôm cô, tâm lý có thể thư giãn, sự mệt mỏi thể xác cũng dần dần tiêu tan.

Tuyên Vũ Đồng lẳng lặng rúc vào trong lòng ngực của anh, hưởng thụ lấy sự ngọt ngào cùng thỏa mãn, nụ cười trên mặt càng ngày càng ôn nhu. Nhưng chuông điện thoại di động không thức thời vào thời khắc này vang lên, phá hư không khí yên lặng ấm áp.

Thấy anh tức giận nhíu mày, cô vội vàng từ trong túi lấy điện thoại di động ra, nhìn thấy số điện thoại của Khang Văn Thăng, không suy nghĩ nhiều liền nhấn phím nhận cuộc gọi.

“Uy?”

“Vũ Đồng, cô đang bận sao? Có tiện nói chuyện điện thoại không?”

Cô nhìn Phó Kỳ Tu một cái, như vậy rốt cuộc có coi là bận hay không bận?

“Được, có chuyện gì?”

“Tôi muốn mời cô thứ sáu tuần này đi xem triển lãm tranh, cô có rãnh không?”

“Xem triển lãm tranh?”

“Đúng, dù sao cũng là nhàn rỗi, thay vì ở nhà, chẳng thà đi ra ngoài một chút cũng không tồi.”

Khang Văn Thăng khẩu khí thành khẩn mời .

“Này…”

Tuyên Vũ Đồng do dự .

Phó Kỳ Tu theo trực giác nam nhân lập tức cảnh giới, anh nhìn chằm chằm ánh mắt của cô, mặc dù không có mở miệng quấy rầy cô nói điện thoại, nhưng ánh mắt này thâm thúy giống như đang hỏi cô —— là ai gọi tới ?

Cô cảm nhận được cái nét mặt “Cấp bách giết người” của anh, còn nữa, bàn tay anh ở tay cô cũng khẽ chặt lại, tham muốn giữ lấy không nói cũng hiểu.

Khang Văn Thăng thấy cô chậm chạp không đáp lại, không thể làm gì khác hơn là chủ động hỏi:

“Có phải hay không cô không tiện?”

“Vâng… Có chút không tiện.”

Cô sợ Kỳ Tu tức giận nha, lúc trước coi như xong, nhưng hiện tại cô là người đã có bạn trai, phải suy nghĩ đến cảm thụ của anh.

Lúc trước anh hiểu lầm quan hệ bằng hữu của cô cùng Khang Văn Thăng, mà biểu hiện ra sức ghen, cô vẫn khắc sâu ấn tượng, cho nên nếu như dễ dàng đáp ứng lời mời của Khang Văn Thăng, anh nhất định sẽ mất hứng. Mà anh híp lại ánh mắt ám hiệu … Ừ, cô nếu như nói sai bất kỳ một câu nào, chờ sau khi cô cúp điện thoại, có thể phải đối mặt với sự “Thẩm vấn” của anh.

Huống chi cô vẫn là hi vọng ngày nghỉ có thể cùng Kỳ Tu ở chung một chỗ, cho dù không ra khỏi cửa cũng cảm thấy vui vẻ. Đối với lời mời của Khang Văn Thăng, cô chỉ có thể nói xin lỗi.

“Đã như vầy, tôi cũng không miễn cưỡng. Vậy nếu đổi thành ngày khác thì sao?”

“Những ngày khác… Trước tiên để tôi hỏi hỏi bạn trai tôi, sau trả lời cho anh, được không?”
Thực ra từ sau khi cô “thông suốt”, đối với chuyện tình cảm cũng dần dần không còn trì độn nữa, biết Khang Văn Thăng bình thường thường mời cô đi ra ngoài, là do đối với cô có hảo cảm.

Cô quyết định cho anh biết chuyện cô đã có bạn trai, nhìn anh như thế nào phản ứng.

Vừa nghe đến cô nói ra hai chữ “Bạn trai”, Phó Kỳ Tu ánh mắt sáng ngời, cảm xúc trong nháy mắt được trấn an, thậm chí cảm thấy có chút đắc ý.

Anh hận không thể để tất cả mọi người biết cô là thuộc về anh, nhưng anh cây to đón gió, tùy thời đều có những ký giả nhàm chán muốn đào bới nhất cử nhất động của anh, cho nên trước mắt anh vẫn không có ý định để quan hệ của hai người công khai ra trước ánh sáng, tránh cô chịu không được những thứ kia đáng ghét tảo nhiễu.

Đây là phương thức bảo vệ của anh đối với cô, anh hi vọng cô có thể tiếp tục cuộc sống tự do tự tại, không cần trở thành tiêu điểm bình luận của mọi người, cô nếu là vì vậy mà tổn thương, anh hội đau lòng.

Khang Văn Thăng sửng sốt một chút, biết mình chậm một bước.

Anh ngầm cười khổ, chỉ có thể đem hảo cảm đối với cô để ở trong lòng, thể hiện ra phong độ nên có.

“Có cơ hội có thể mang bạn trai của cô tới tiệm của tôi, tôi sẽ ưu đãi cho hai người.”

“Cám ơn anh, có cơ hội tôi nhất định sẽ dẫn anh ấy đến.”

Chờ Tuyên Vũ Đồng tắt điện thoại di động, Phó Kỳ Tu rốt cục có thể mở miệng hỏi:

“Ai gọi tới? Nam ?”

“Vâng, là Khang Văn Thăng.”

Cô thản nhiên trả lời.

“Anh ấy nói có cơ hội rủ anh đến quán của anh ấy, anh ấy sẽ ưu đãi cho chúng ta.”

“Hôm nào sao, chờ lúc anh tương đối rảnh rỗi chút.”

Anh vừa nghe cũng biết Khang Văn Thăng cũng không có buông tha cho cô, mà là tính toán ở một bên tùy thời mà động, nhưng anh chắc chắn không để Khang Văn Thăng có cơ hội này.

Thật vất vả mới đưa cô lừa gạt đến tay, hảo hảo đau cưng chìu cô cũng không kịp, vừa làm sao có thể đem cô chắp tay tặng cho nam nhân khác?

Bất quá anh cũng không tới mức cấm cô cùng Khang Văn Thăng tiếp tục lui tới, bởi vì anh tin tưởng trong nội tâm cô chỉ có anh, nam nhân khác cô sẽ không nhìn ở trong mắt.

Anh đối với cô có lòng tin, dĩ nhiên cũng đối với mị lực của mình có lòng tin.

Anh nhẹ mổ lên phiến môi non mềm của cô, nụ cười thâm tình.

“Chờ anh bận rộn xong, sẽ dẫn em về nhà anh ăn cơm, mẹ anh vẫn muốn anh mau đưa em về ăn bữa cơm thật ngon.”

Cô khẽ hít một hơi, kinh ngạc trợn to hai mắt.

“Mẹ anh đã biết rồi?”

“Em kinh ngạc cái gì, chẳng lẽ mẹ anh không thể biết?”

Anh chính là sau khi cũng cô xác định tình cảm, thừa dịp mẫu thân gọi điện thoại tới liền chớp cơ hội thuận thế nói.

Nghĩ đến cũng buồn cười, mẹ lúc đầu còn cho là anh đang nói đùa, sau khi liên tục xác nhận không phải là vui đùa, bà liền lên tiếng kinh hô, một bộ bừng tỉnh đại ngộ khẩu khí, nói anh thì ra là đã “nhắm sẵn” Vũ Đồng từ lâu rồi, khó trách năm đó luôn là tìm các loại lý do đem Vũ Đồng giữ ở bên người, rõ ràng chính là ý đồ bất lương.

Sau mẫu thân ngược lại còn giáo huấn anh, cái gì “Động tác có thể hay không quá chậm rồi”, “Như vậy cũng quá tốn thời gian đi”… Tất cả đều đồng dạng ý tứ, hi vọng anh nhanh nhanh một chút kết hôn với Vũ Đồng, bà mong chờ nhìn thấy con trai cưới vợ đã lâu rồi.

Quả nhiên hết thảy cũng giống như anh đoán, mẹ anh cũng không bài xích Vũ Đồng trở thành vợ anh, thậm chí là thích, hận không được hai người bọn họ có thể nhanh lên một chút cử hành hôn lễ.

“Không, không phải là…”

Cô thoáng cái khẩn trương, thoáng cái thẹn thùng, trong đầu nháy mắt loạn thành một đoàn.

“Anh không cảm thấy… Quá nhanh sao?”

Hai người bọn họ vừa mới chính thức gặp gỡ không bao lâu nha! Huống chi mang bạn gái về nhà ăn cơm, giới thiệu cho cha mẹ biết, đó là một chuyện rất chính thức, nếu như không phải là tình cảm đã phát triển đến một loại trình độ nào đó, sẽ không quyết định như vậy.

“Điểm này, anh cùng với mẹ cảm giác là giống nhau.”

“Cái gì giống nhau?”

“Chúng ta chẳng những không cảm thấy mau, vẫn ngại quá chậm.”

Anh đang cầm gương mặt của cô, đột nhiên sắc mặt nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn chất vấn cô.

“Lẽ nào trừ ra Tuyên Lý Hòa, người nhà của em vẫn còn không biết chuyện tình của hai chúng ta sao?”

“Ách… Cái này…”

Gương mặt của không cách gì thoát ra, đành chột dạ chuyển mắt nhìn nơi khác.

“Tuyên Vũ Đồng, nhìn anh! Không được trốn tránh!”

Cô không thể làm gì khác hơn là bất đắc dĩ đem con ngươi quay lại, thành thật địa trả lời:

“Em còn chưa chuẩn bị tâm lý thật tốt để nói cho người nhà.”

Có thể trở thành bạn gái của anh, cho đến hiện tại cũng vẫn giống như là nằm mộng, tốt đẹp đến mức không giống thật, chính cô cũng còn đang phải thích ứng đây!

“Kia em chừng nào mới có thể chuẩn bị tâm lý thật tốt?”

Cô chỉ có thể cười khúc khích, loại chuyện này cũng không phải là giống như làm việc, đặt cái kế hoạch, nói đến lúc nào làm được liền có thể làm được.

“Em cho là cười cái anh liền sẽ bỏ qua cho em sao?”

Anh tức giận nhìn chằm chằm cô, sự chịu đựng của anh đã mau ở trên người cô cạn sạch sẽ.

“Bằng không anh muốn như thế nào?”

Cô thoạt nhìn rất vô tội hỏi ngược lại, vẫn mang một chút đắc ý làm nũng.

Dám giả bộ vô tội, cho là anh hiểu ý mềm lòng rút lui sao?

“Còn có thể như thế nào? Đương nhiên là nghĩ tất cả biện pháp để nhanh một chút chuẩn bị tâm lý thật tốt, nhanh một chút nhận định anh, ngoại trừ anh ra, ai cũng không muốn gả.”

Anh cúi người xuống, để đôi môi hai người dán lại thật chắt, giống như là đang trừng phạt cô, nặng nề hôn cô, hôn đến môi của cô có chút đau.

Cô đang muốn lên tiếng kháng nghị, không nghĩ tới anh lại thừa dịp này hôn được càng sâu, xâm nhập trong miệng của cô, thô lỗ trừng phạt trong nháy mắt hòa thành nồng đậm, trở nên kích tình, lửa nóng mập mờ, mới vừa rồi tranh chấp sớm bị vứt đến sau đầu, song song chìm đắm trong càng ngày càng đậm hơn ngọt ngào quấn giao, ai cũng không muốn trước một bước dừng lại.

Về phần hộp cơm… Dù sao cũng chạy không được, chờ anh trước “Ăn” cô đủ rồi mới tính…

(End chương 6)
chương 7

Tuyên Lý Hòa mặc dù rất không thích cái tên Phó gia thiếu gia kia, nhưng bà chị ngu ngốc của anh chính là chỉ yêu Phó Kỳ Tu, đem cả trái tim cũng tặng cho người ta, anh còn có thể như thế nào?

Anh chỉ có thể cố mà điều chỉnh tâm thái, nếu không ngăn cản được bọn họ chung một chỗ, vậy anh sẽ phải giúp chị của mình hảo hảo trông chừng Phó Kỳ Tu, tuyệt đối không cho phép Phó Kỳ Tu tổn thương cô.

“Chị, chị nếu đã trở thành bạn gái của hắn, vậy thì nên đem hắn quản chặt một chút, đừng cho hắn có cơ hội cùng những nữ nhân khác mập mờ.”

Thật ra anh cũng không phải cố ý nhằm vào Phó Kỳ Tu, nhưng quan hệ mờ ám giữa Phó Kỳ Tu cùng La Dĩ Na lúc nào cũng nghe thấy, gần đây một tạp chí lá cải còn tung ra một bức ảnh hai người bọn họ “hư hư thực thực” mờ ám đi ra từ một quán rượu, không may lại để anh đọc được.

Mặc dù hình chụp phi thường mơ hồ, không cách nào xác định có phải hay không bọn họ, nhưng không có lửa làm sao có khói, anh hi vọng chị mình chú ý chú ý nhiều một chút, cũng là vì cô tốt.

Đang chuẩn bị ra cửa hẹn hò Tuyên Vũ Đồng dừng bước lại suy nghĩ một chút, xoay người hỏi:

“Em là muốn nói đến tấm ảnh chụp anh ấy và La Dĩ Na của một tạp chí lá cải gần đây sao?”

Tuyên Lý Hòa tức giận trừng cô một cái, anh như thế thay cô khẩn trương, lo lắng trực tiếp nói cho cô biết sẽ làm cô bị đả kích lớn, cho nên chậm chạp không biết nên mở miệng như thế nào, thì ra là cô đã sớm biết.

“Kỳ Tu đã theo chị giải thích qua, anh ấy và La Dĩ Na chẳng qua là bằng hữu bình thường, ngày đó chỉ đơn thuần là đưa nước hoa cho Dĩ Na mà thôi.”

Cô nhanh chóng thừa cơ hội này làm sáng tỏ, không muốn để cho Lý Hòa tiếp tục hiểu lầm Phó Kỳ Tu.

Thật ra cô vốn là không biết chuyện này, mấy ngày hôm trước sau khi ra tạp chí kia, Phó Kỳ Tu lập tức chủ động hướng cô giải thích hết thảy, nói cô không nên để ý đến tin tức trên mấy tờ tạp chí lá cải này.

“Hắn nói chị liền tin?”

“Dĩ nhiên.”

Cô không chút do dự gật đầu.

Tuyên Lý Hòa khẽ thở dài, nhân tình quá mức phức tạp, chị mình như vậy thiếu hụt ý đề phòng người khác, rất dễ bị lỗ.

“Chị, em cảm thấy chị nên tự mình suy nghĩ, không thể Phó Kỳ Tu nói gì chị sẽ tin cái gì, nếu như hắn có chủ tâm dụ dỗ chị, chị ngây ngốc tin hắn, cuối cùng bị tổn thương vẫn là chị.”

Cô biết Lý Hòa là đang quan tâm cô, nhưng cậu đối với Phó Kỳ Tu không tín nhiệm, vẫn khiến cô cảm thấy có chút rầu rĩ.

“Chị nghĩ, anh ấy chắc chắn sẽ không gạt chị.”

“Kia rất khó nói, ít nhất em cảm thấy được hắn trước mắt đối với chị còn chưa đủ có thành ý.”

“Anh ấy nơi nào không đủ có thành ý ?”

“Chỉ riêng điểm hắn ta không công khia quan hệ của hai người cho mọi người biết, em liền rất bất mãn.”

Cô giống như là nhân tình của Phó Kỳ Tu vậy, hẹn hò rất bề bộn, làm chuyện gì cũng rào trước đón sau, cùng chuyện Phó Kỳ Tu và La Dĩ Na công khai thật sự là cách biệt nhiều lắm.

“Loại chuyện này cũng không cần thiết phải cố ý tuyên truyền, không thể không để cho người khác biết”

Cô vẫn là giúp Phó Kỳ Tu nói chuyện.

“Bằng không chúng ta đi làm trắc nghiệm, nhìn xem hắn có phản ứng gì.”

“Làm cái gì trắc nghiệm?”

“Chị tìm một cơ hội nói với hắn, muốn cùng có cơ hội cùng hắn công khai đến chỗ đông người, nếu như hắn thật sự xem chị là bạn gái, sẽ không chút do dự đáp ứng, thậm chí hận không được đem chị giới thiệu cho những người khác biết mới đúng.”

Nhưng nếu như Phó Kỳ Tu có điều do dự, vậy thì có vấn đề. Anh là nam nhân, đối với nam nhân tâm thái rất hiểu rõ.

Tuyên Vũ Đồng nhẹ chau mày, cô cũng không nghĩ cố ý cùng Phó Kỳ Tu cùng nhau trong trường hợp công khai xuất hiện, cô chỉ cần anh cho cô một câu trả lời nhất định, chứng minh tâm ý của anh là đủ rồi. Nhưng vì chứng minh Lý Hòa hiểu lầm Phó Kỳ Tu, cô vẫn quyết định tìm cơ hội hỏi một câu, như vậy cậu cũng không thể nói gì được nữa.
Rời khỏi nhà, cô cùng Phó Kỳ Tu hẹn gặp tại bãi đậu xe.

Cô ngồi lên ghế lái phụ, đang muốn thắt dây an toàn, Phó Kỳ Tu lại đột nhiên đưa tay bưng lấy gương mặt của cô, kéo cô xoay đầu lại đối mặt với anh.

“Vũ Đồng, em làm sao vậy?”

Anh nghi ngờ hỏi.

Đối với cuộc hẹn hôm nay, cô ngay cả điểm một chút nụ cười vui vẻ cũng không, thật giống như có chút rầu rĩ không vui, khiến anh rất khó có thể không chú ý đến.

“Ách? Không có a.”

Cô buồn bực nhìn anh.

“Em cho rằng anh không hiểu em sao?”

Anh nhẹ mổ môi của cô, dùng tiếng nói trầm thấp dễ nghe ôn nhu hỏi thăm:

“Tâm tình không tốt? Cùng anh hẹn hò thống khổ như vậy a?”

“Không phải, anh đừng nghĩ lung tung.”

Cô vội vàng giải thích,

“Cùng anh ra ngoài em rất vui vẻ, không có thống khổ.”

“Nếu không phải, em tại sao sầu mi khổ kiểm?”

Anh thấp cười ra tiếng, anh là nói đùa, không nghĩ tới cô tưởng thật.

“Ách…”

Cô do dự, không biết có nên hay không thực tình nói, dứt khoát trả lời.

“Chỉ là vừa mới ra cửa , cùng Lý Hòa phát sinh một điểm nhỏ tranh chấp mà thôi, không có gì.”

“Tranh chấp cái gì?”

Anh khẽ khiêu mi, sẽ không phải là cùng anh có liên quan ?

“Anh còn tiếp tục hỏi tới, chúng ta đến không kịp buổi chiếu phim.”

Cô nhanh chóng dời đi tiêu điểm, đem anh đẩy trở về ghế lái.

“Nhanh lên một chút lái xe đi.”

Cô né tránh quá mức rõ ràng, khiến cho Phó Kỳ Tu càng cảm thấy được có cái gì không đúng. Bất quá cô hiện tại không nói cũng không lo, anh có thể từ từ tìm cơ hội toàn bộ biết được.

Xe rời bãi đậu xe dưới tầng hầm, tốc độ vững vàng chạy trên đường cái, Tuyên Vũ Đồng trong lòng vẫn đặt nặng chuyên Tuyên Lý Hòa nói với cô, nếu còn không sớm hỏi, cô không biết sẽ buồn bực tới khi nào. Được rồi, bây giờ hỏi!

“Cái kia… Kỳ Tu.”

“Ừ?”

Tay anh cầm tay lái, vừa nhìn chằm chằm tình hình giao thông phía trước, vừa phân thần nghe xem cô muốn nói cái gì.

“Anh gần đây có cái gì tụ hội hoặc là xã giao sao?”

“Có, tại sao vậy?”

“Em có thể cùng anh đi không?”

Lúc này vừa lúc gặp phải đèn đỏ, xe dừng lại, anh kinh ngạc địa quay đầu nhìn cô.

“Em muốn theo anh lộ diện?”

Cô gật đầu, có chút khẩn trương, không biết anh sẽ cho cô câu trả lời thế nào?

“Em tại sao đột nhiên muốn làm như vậy?”

“Thân là bạn gái, em cùng anh đến những chỗ đông người, không phải là rất bình thường sao?”

Phó Kỳ Tu cảm thấy phi thường kinh ngạc. Cô nói rất đúng không sai, nhưng cô cũng không thích xã giao, bình thường có thể tránh liền tận lực tránh xa, hôm nay thế nào sẽ chủ động yêu cầu tham gia?

Cô là vì phối hợp anh, mới tự bức bách mình tham dự những cuộc xã giao của anh, làm chuyện tình bản thân vốn không thích sao?

Mặc dù tâm ý của cô khiến anh cảm động, nhưng anh cũng không hi vọng cô ủy khuất bản thân.

Anh vung lên ôn nhu thỏa mãn cười, vỗ nhẹ gương mặt của cô.

“Em không cần miễn cưỡng tự mình phối hợp với anh, dù sao những thứ tụ hội kia cũng không phải là nhất thiết phải mang bạn gái theo cùng.”

Lúc này đèn đỏ chuyển xanh, anh quay đầu lại, tiếp tục chuyên chú lái xe, khóe miệng nụ cười thật lâu không tiêu tan.

Cô kinh ngạc sửng sốt, anh đang cự tuyệt cô sao?

“Kia nếu quả thật có loại xã giao cần mang theo bạn gái đi thì sao?”

“Em cũng không cần phải lo lắng, anh tự có biện pháp.”

Tại sao có thể như vậy? Đáp án mà cô muốn hoàn toàn không phải là cái này.

Tuyên Vũ Đồng chẳng những tâm trạng không có thả lỏng, ngược lại bắt đầu thấp thỏm bất an, phản ứng của anh cùng cô thiết tưởng hoàn toàn không giống nhau, chẳng lẽ thật sự bị Lý Hòa nói trúng?

Không đúng không đúng, trong này nhất định có cái gì hiểu lầm, cô tin tưởng anh thật sự yêu cô, chẳng qua là… Có thể… Bởi vì có chút nguyên nhân cô không biết, anh mới không hi vọng công khai cô.

Cô cố gắng tự nhủ với bản thân, nhưng càng làm như vậy, lòng của cô ngược lại càng ngày càng bất an, giống như đi vào một đoàn sương mù, tìm không được đường về…

Tuyên Vũ Đồng cảm giác được, Phó Kỳ Tu đối với cô thật sự tốt, nhưng lại không có dự định công khai với cô.

Cô nghĩ như thế nào cũng cảm thấy chuyện này rất mâu thuẫn, anh nguyện ý để mẹ của mình biết quan hệ với cô, nhưng không muốn cho những người khác biết cô là bạn gái của anh, đây không phải là thật kỳ quái sao?

Trừ ra điểm này, nhân tố làm cho cô bất an chính là —— y phục của anh dính mùi thơm không tầm thường!

“Lại là cùng loại mùi thơm…”


Powered by Xtgem.com
© Copyright Truyencapnhat.SextGem.Com
Wapsite thuộc hệ thống Wapnhipsong.net
WAP DOC TRUYEN